
- Trang thơ

Ánh mắt
Trong đôi mắt của bà Có nhiều câu chuyện cổ Trang nghiêm là mắt bố Dịu hiền mắt mẹ tôi Mắt chú mất một rồi Vẫn hiền từ biết mấy Một mắt kia gửi lại
Với cha chiều cuối năm
Em xa không về được Anh bận chẳng lên thăm Cha ngồi đếm lá rụng Vỡ trên thềm cuối năm. Cây đào già vẫn nở Những bông hoa trẻ trung Ôi tuổi cha có nở Hoa niềm vui trong lòng?
Gọi sóng
Sóng ơi ta gọi sóng Hãy đổi giọng cho ta! Biển cả là trang giấy Cây bút - hồn sao sa Những vần thơ sóng quẫy Vọt tới lưng trời xa. Dúng bút vào mặt trời
Khát vọng
Muốn là cây cao ngất Nối đất với bầu trời Muốn là cơn bão lớn Lộn ngược đáy biển khơi Muốn là con sóng cả Xưa- sau là đôi bờ Bao tâm hồn đau khổ
Noel
Noel nắng và lạnh nhắc ta những điều chỉ có Chúa mới biết vì sao và vì sao Năm ấy ta đôi mươi noel trôi réo rắt phố chảy lấp lánh ánh đêm hài đồng nhoẻn cười trên máng cỏ
Hà Nội tháng mười hai
mặt trời lên sau những rèm cây Hà Nội dùng dằng cửa ngõ sông Hồng dùng dằng phù sa phố phường 36 nhân đôi, nhân ba mỗi ngày như ong làm tổ dự báo rét đậm, rét hại chực chờ visa vào nội đô
Sáng đầu năm
Sáng đầu năm mặt trời bừng thức dậy... Sau tháng ngày run rẩy những đêm đông! Góc trời xa le lói sợi nắng hồng. Như báo hiệu mùa xuân nồng đang tới. Giọt sương khuya đã bao đêm chờ đợi,



