
- Trang thơ

Không đề
Em đến dè dặt cái nhìn nỗi nhớ lặng im. Rồi em đi trái tim anh ngơ ngác tìm em trong cổ tích trong giấc mơ, em bỗng thành ngày xưa kỷ niệm vèo xa lắc.
Phép trừ của đời người
Trừ nhiều! Cộng ít! Luật người Lá non ít. Lá vàng rơi quá nhiều Đem cân đo chút sương chiều Vừa tan vừa trách nắng nhiều đổi thay Người ta yêu/ Con sông gầy
Tháng Sáu
chẳng có tháng sáu nào che ô cho chúng mình khi nắng lên, khi mưa xuống chùm osaka lướt thướt rực rỡ của bây giờ đâu phải rực rỡ ngày xưa góc bể chân trời bốn mùa dầu dãi cổ tích màu diệp lục xào xạc chuyện ấu thơ
Hòn Gai
Anh đã về Hòn Gai quê em Mang câu hẹn tự một thời xa ngái Phà Bính, Phà Rừng bao nhiêu người đứng đợi Có như anh, sao cũng bồn chồn? Phải nhà em mọc cuối sườn non Thị xã như hoa cài vách núi
Đạo bước Tây Hồ
Chiều chiều du ngoạn Hồ Tây Hoàng hôn nhè nhè chim bay cuối trời Chuông chiều buông tiếng thảnh thơi Lăn tăn sóng lượn mây trôi lững lờ Đầm sen xanh một góc hồ
Bên em
Anh đi bên Em Dập dìu trong nắng Chợt nhìn đôi bóng Như xưa không già Ồ lạ quá ta Chỉ còn một bóng
Bé làm thơ
Bé Hà muốn làm thơ Về bầu trời cao rộng Mặt biển toàn những sóng Tranh nhau đến ôm bờ Nhưng bé ngồi hàng giờ Tay ôm đầu nghĩ mãi, Chẳng thấy một câu thơ



