
- Trang thơ

Sự tích bão
Thuở gió chưa biết giận Và mây chưa biết buồn Cứ thấy đồng bào khát Là trời làm mưa luôn. Biển rộng nằm yên ả Như một chiếc gương xanh Và chân trời xa tít
Gọi
Mưa tấu nhạc gọi Thu về phố cũ, Nắng hanh hao gọi vị ổi đượm dần Anh nồng ấm gọi tim em bối rối... Năm tháng vô thường gọi hối hả bàn chân.
Vu vơ
Niềm vui qua nhanh Nỗi buồn sao khó đuổi Hoàng hôn buông rồi Tuổi mới đuổi xuân đi Rèn Nhẫn…thấy nhu mì …
Nhớ bạn
Hình còn đây, tiếng còn đây Bao nhiêu thanh sắc của ngày bên nhau! Sao giờ chỉ có nỗi đau Nỗi thương, nỗi tiếc…Ai đâu có ngờ
Ngẫu hứng Nha Trang
Những đàn Chim khát sóng Nhặt nỗi buồn… lang thang Lấy tiếng hót kết tổ Một sớm… thành Nha Trang Hòn Chồng làm tủi người Một mình nằm ôm sóng Đảo vắng hay là tôi Ngửa mặt nhìn mây trắng
Nhật ký một chuyến đi
Nhà thơ đông mà xe thì chật Hồn thơ chạm nhau, nảy xóc liên hồi Lửa nồng nhen sáng than lạnh Dòng sông buồn gặp gỡ cánh đồng vui Những hồn lạnh chạm nhau san hơi ấm
Lối ta đi
Lối ta đi khởi từ phố cổ, Mẹ thanh xuân, cô độc, nhọc nhằn. Ta khôn lớn giữa hai lần bom nổ, Giữa hai lần pháo đốt sang ngang. Lối ta đi, cũ nhầu trang sách, Đêm trùm chăn lén đọc thơ tình.



