
- Trang thơ

Bề bậc
Cử trung niên sang làng bên ăn giỗ hết Mẫu thân dặn cẩn thận việc xưng hô Vì ở đấy nhiều dì cô còn trẻ. Vậy con sẽ bắt đầu bằng gật gù nói khẽ Tham vấn vài ông trẻ đã quen Trước khi chào to gọi lớn. Trung niên mở bộ nhớ siêu tốc
Thảng thốt Hà Giang
Đò mơ ngủ trong tóc tre ướt đẫm Lô Giang như thiếu phụ nhớ chồng Ngô non xanh nõn màu hy vọng Bè kéo nỗi buồn ngơ ngác giữa lòng sông Hà Giang là quả còn ném lên trời biếc
Trên đỉnh Phù Vân
Cổ thụ dang tay chới với Trên đỉnh Phù Vân … mây mờ Tiếng chuông Trúc lâm Thiền tự Ngân suốt ngàn năm bơ vơ. Đường lên bao nhiêu bậc đá Bao tháng năm rêu phủ đầy Chân run qua từng thế kỷ
Thế mà em lại quên
hãy ghi nhớ điều đó tình yêu ngủ ngoan trên đám mây mùa hạ đừng đánh thức tình yêu dậy thế mà em lại quên như tia chớp tuổi mười bảy như ngọn phong ba tuột khỏi tay
Ta trả cho em mười sáu tuổi
Ta trả cho em mười sáu tuổi nơi đám mây như trang giấy học trò Dòng mực biếc trôi xanh màu viễn xứ Khung trời nào cũng nở mấy ngàn hoa
Cây thông
Cây thông già Trước cửa nhà Vi vu hát Êm khúc nhạc Đưa em tôi Vào giấc ngủ Nghe hơi thở Của em tôi
Chuyện những dòng sông
Bạn có nghe Chuyện những dòng sông đang chảy Sông miệt mài chở nặng phù sa Sông Hồng, sông Luộc, sông Trà Đều lắng trong lòng Một truyền thuyết đẹp



