
- Trang thơ

Ngày mai
Ngày mai, xé kén phận người, Xanh thăm thắm, mở cổng trời đón nhau. Đã khô nước mắt khổ đau, Lên trên ấy, thấy đâu đâu cũng cười… Hoa với lá; thắm cùng tươi...
Thế gian chi sự
Lẽ đâu cái lẽ ở đời Hễ không ưng ý cứ Giời mà than Làm như muôn sự thế gian Đều do thiên thượng nhiễu bàn mà ra Yêu thì cỏ rác là hoa Ghét thời ngọc quý cũng ra bọt bèo
Nói với tuổi thơ
Tuổi lặng lẽ đi rồi Bỏ mình ta ở lại. Ta là đứa trẻ con lang thang trong đôi giày người lớn Hát khúc đồng dao bằng giọng trầm buồn. Ta lang thang trên cánh đồng tuổi thơ dần qua Kể những câu chuyện cổ không còn ai nghe nữa
Dáng mẹ
Dáng mẹ còng như một cánh cung Bắn tuổi trẻ, niềm vui vào xa lắc Dáng mẹ còng ngược dốc Cõng mặt trời lên Dáng mẹ còng như một mũi tên Xuyên buồn đau khó nhọc Dấu ngón chân bấm đường trơn
Em mơ kỳ lạ không?
Gà thì đi cày ruộng Trâu ấp trứng dịu dàng Ếch trở thành ca sĩ Hát ru hoa Mướp vàng Phố ốm ngủ cả ngày Đêm rủ nhau làm việc
Mùa hạ
Buổi sớm đi chăn trâu Thấy trời xanh trong veo Nghe thơm thơm hương lúa Tóc se gió lùa theo A! Mùa hạ đã đến Ngọt ngào tự lúc nào Mặt trời như quả trứng
Chia tay hoa phượng
Phượng đỏ rực góc trời Như lòng tôi khó nói Một năm trời nhanh trôi Như là cơn gió thổi Ôi bao nhiêu kỷ niệm Trong năm học êm đềm “Căn nhà” càng ấm cúng



