
- Trang thơ

Hải Vân quan
Bay bay Bay bay Bay bay Hải Vân quan Mây trắng Chơi vơi Chơi vơi Chơi vơi Hải Vân quan Ảo huyền
Viết ở Đồng Châu
Chùm phượng vỹ gắng thẫm hồng rớt hạ, Sóng bạc đầu xao xác khép hoàng hôn... Như ngày cũ, tôi một mình đứng lặng, Giữa Đồng Châu, nghe bể lộng qua hồn... Bãi cát dài vẫn chập chờn nắng quái, Ta thương mình hơn vẫn tự thương ta... Người đi biển khát tình trong giông bão, Vực thẳm nào, mộ gió những bài ca...
Đọc thơ ở Phường Thái Bình
Trước chỉ là bạn Nay đã thành đồng hương Giao lưu thơ như một sự thông thường tôi đọc lại những bài thơ cũ Nhiều thiếu phụ như trở lại tuổi đôi mươi Có người tâm sự Thơ anh làm em tự hỏi mình không biết trong đời đã từng được yêu chưa
Người đàn bà tháng Bảy
Người đàn bà tháng Bảy, .Nực nội trong những ký ức, Nồng nàn như biển, Xanh niềm tin vào những câu thơ... Người đàn bà tháng Bảy, Nhọc nhằn tìm lối đi trên sa mạc. Đôi môi như bông hoa xương rồng Tự hoá thành ốc đảo...
Một sớm Nha Trang
Núi trập trùng đảo cạn Sóng mây, trườn đê mê Trời thả con thuyền mộng Gió say quên đường về Thuyền giả vờ mê ngủ. Hôn bờ cát không thôi Bầy dã tràng lãng tử
Biển Hồng - ngày em đến...!!!
Không xanh trong vời vợi Không cát trắng mịn màng Biển quê như người mẹ Lam lũ và đa mang. Dưới cái nắng chói chang Đá oằn mình nham nhở Cho con hà làm tổ
Ru tình 1
Ơi người đàn ông em thương ngõ nhà mình - bờ giậu xanh mát hoa bốn mùa ngát hương Đôi chân người phiêu lãng Thấy gì không người Mùa đang chạm bên hiên nhà.



