
- Trang thơ

Nẻo không anh
Non đâu xanh lên mắt trời cuối hạ vàng xạc xào nơi cuống lá mong manh nắng cuộn mình rơi nghiêng ngoài ô cửa
Ngày Tình yêu
Phải vì Ngày của tình yêu Nên nhành cây cũng có chiều xanh hơn Đóa hoa rực rỡ khác thường Nụ hôn... chẳng giống nụ hôn mọi ngày Dường như tất cả đắm say
Bất chợt lý giận thương…
Bất chợt nghe lý giận thương Cồn cào nỗi nhớ chẳng buông lòng mình Đã thương thì mấy cũng tim Lời xưa còn đó, nỗi niềm chưa xa…
Xa rồi đông ơi
Tôi lỡ nặng tình với đêm Đông Cùng gió phiêu du tím cõi lòng, Cùng mây u ám chiều cô quạnh Theo nước xuôi về cõi mênh mông! Yêu thương say đắm hoàng hôn tím Yêu lá phủ vàng xuống con sông
Mơ xuân
Bốn mùa thích nhất mùa Xuân Được về với mẹ, được gần các em Được ăn cơm dẻo vợ hiền Được nhâm nhi rượu say mềm với cha Được ra vườn ngắm đào hoa
Bình yên
Tôi đến xứ Đài vào những ngày Biển Đông dậy sóng, Bầu trời căng mình như một cánh cung… Ngoài khơi xa đại dương gầm lên bằng thứ ngôn ngữ của quyền lực
Hoa Chuối rừng nướng thơm chờ mong
Hoa Trẩu bồng biêng không lang thang nữa Chỉ những vệt trắng thơm miết vào kí ức Bao hạt Dẻ vừa lăn vừa rưng rức Người lăn đi chẳng thấy lăn về? Hát “Lên Cao Bằng “đất đá thơm lời



