
- Truyện ngắn

Loan
Khu nhà tập thể chúng tôi có cái Loan “mếu”. Gọi nó là “mếu” vì mỗi khi cười, mồm nó lại mếu xệch đi như sắp khóc. Nó lại hay ăn quả xanh, uống nước lã. Vì thế nên được gắn thêm biệt hiệu “Chúa ăn sống”. Chiều hôm nay, tôi đến nhà nó học bài. Vừa đến ngõ
Một bài học
Tin khẩn cấp, tin khẩn cấp – Thằng Hùng chạy xộc vào nhà tôi mang theo cái tin: Sáng mai kiểm tra sinh. - Úi dào, tôi dửng dưng. Hùng ngạc nhiên hỏi: Thế cậu không lo sao? - Lo gì? - Ôn bài để mai còn thi chứ. - Tớ lo xong rồi. Này nhé, cậu cứ về cắt nhỏ những ghi nhớ trong sách giáo khoa ra rồi nhét vào túi, thỉnh thoảng lại rút ra mà liếc, thầy...
Cây tình yêu
Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu.
Cây mít
Ở ngõ nhà tôi có một cây mít rất to, đã già. Cứ đến mùa hè là cây mít cuốn hút trẻ con trong xóm, vì trên những cành lá mít, ve sầu về đậu nhiều vô kể. Không hiểu vì sao mà bà tôi lại quý cây mít đến thế.
Lời hứa
Hôm nay, thầy giáo cho chúng tôi, lớp bồi dưỡng Văn lớp năm của huyện Hưng Hà, được về thăm nhà. Các bạn tôi tíu tít đi mua quà mang về cho em mình. Còn tôi, đang phân vân thì chợt nhớ đến lời dặn đi,
Bà của Hoa
Nhà Hoa ở một thị trấn nhỏ, cách nhà bà có vài chục cây số. Nó hay đạp xe một mình về thăm bà. Hoa thương bà lắm. Bà già rồi, tóc bạc phơ, lưng còng rạp. Thời gian đi qua đôi mắt đục mờ của bà. Cuộc đời vất vả đã để lại dấu ấn trên đôi cánh tay gầy yếu của bà.
Thằng Quắt
Từ trong đống rạ bỗng xuất hiện một thằng bé da đen trũi, cái mũi khoằm khoằm như mũi diều hâu. Nó ôm một bó rơm to đùng làm che hết cả cái dáng người mảnh khảnh loắt choắt. Mười ba tuổi mà nó bé như đứa lên mười, vì bé quá nên chúng tôi thường gọi là Quắt.



