
- Truyện ngắn

Cháu tôi
- Cô Vân Anh ơi! Sang đây cháu bảo cái này! Đang mải mê đọc truyện, tôi bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé lay lay vai tôi. Tôi quay lại: bé Hà - cháu gái tôi. Con bé đang nhìn tôi chờ đợi. Thấy tôi nhìn dò hỏi, nó cười nhận lỗi rồi vội vàng xóe bàn tay phải ra trước mặt tôi.
Giúp bà
Dung lên bảy. Bố Dung là bộ đội ở biên giới. Bố đi đánh giặc lâu lắm rồi, từ hồi Dung còn ba tuổi. Ở nhà chỉ còn có bà, mẹ và Dung. Mẹ làm công nhân xây dựng. Sáng sớm, mẹ dắt chiếc xe đạp đã cũ, mặc bộ quần áo công nhân bạc màu, ra ngõ dặn với vào:
Khi mẹ đi gặt về
Đi học về, Công chưa thấy mẹ đâu. Trưa hè nắng dữ dội làm nó phải bước vội qua chặng đê dài không một bóng râm. Cái mũ nan mỏng mảnh trên đầu nó nóng ran.
Ông tôi
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,
Chiếc áo hoa xanh
Ở trường về, Hà, Lê đến ngay nhà Thủy. Chả nói thì cả lớp 3C ai cũng biết, ba bạn ấy học cùng nhóm và thân nhau nhất lớp. Thân như— chị em ấy. Hằng ngày ba bạn học ở nhà Thủy.
Ếch xanh
Hoàng lúi húi dán lại chỗ thủng của cánh diều cốc. Bỗng nhiên, nó dừng lại lẩm bẩm: Lại hết dính rồi! Hoàng ngẩng lên gọi to: – “Ếch xanh” ơi, lấy hộ tao nắm quá dính với!
Bà Nội
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé.



