
- Trang văn

Cây tình yêu
Thứ ba - 13/01/2026 10:03

(Ảnh: Pixabay)
CÂY TÌNH YÊU
Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu. Thỉnh thoảng, vài chiếc lá bàng chao liệng trên không như còn luyến tiếc cành cây rồi quả quyết nằm áp xuống đất. Trong cảnh ấy, vẫn có cái gì mới mẻ, nảy nở của mùa xuân. Đó là những cơn gió thổi rì rào qua những cành cây làm ta nghe trong gió có tiếng nứt của mắt vỏ để mầm cây nhú ra. Đó là những cành đào đã lấm tấm mầm xanh. Tất cả cảnh đó đã đập vào trí não ngây thơ của mầm cây non. Nó chưa hiểu được ai là người gieo trồng nó, gặt hái nó. Nó như đứa trẻ mới mở mắt, nhìn cái gì cũng thấy lạ, nhìn cái gì cũng thấy mới nhưng chưa có ý thức gì về những việc đó cả.
Rồi mùa xuân ào đến bằng những làn mưa bụi lây phây. Rồi gió xuân, rồi nắng xuân, cảnh xuân. Tất cả, tất cả đã tắm gội, đã chải chuốt, đã hun đúc cho mầm cây ấy lớn vùn vụt. Nó chắt lọc trong đất những gì ngọt ngào nhất, chắt lọc trong nắng những gì tinh khiết nhất, chắt lọc ở mùa xuân những gì tươi mát nhất để tạo nên dòng nhựa tràn trề đầy sự sống trong người nó. Từ hai lá mầm bé tí ấy, nó vươn lên thành một cái cây non có đầy đủ tư cách của một cái cây con. Lá nó rung rinh đón ánh mặt trời, lao xao cùng gió mới, vươn mặt lên đón những hạt mưa xuân. Thân nó mập căng tràn sức sống. Rễ nó cắm sâu vào đất để chắt chiu sự sống.
Nhưng nó buồn!
Nó buồn bởi xung quanh nó trăm hoa đua nở, chim hót tưng bừng. Nào én lượn tầng không, bườm rờn mặt đất. Mà nó chỉ có vài cái lá bé tí trơ trọi giữa đất trời. Đơn độc, lẻ loi nhưng nó tràn đầy hy vọng: rồi một ngày nào đó nó sẽ có hoa. Một cái hoa, chao ơi! Chỉ vậy thôi cũng đủ lắm rồi. Càng lẻ loi đơn độc, nó càng chắt chiu chất dinh dưỡng để lớn thật nhanh, thật mạnh. Nó lớn đến nỗi xung quanh ai cũng phải ngạc nhiên. Nó đã hiểu ai là người sinh ra nó, ai là người thúc đẩy nó phát triển.
Rồi một hôm, một ngọn gió từ đâu thổi tới xô nghiêng nó đi. Mầm cây non rạp xuống tưởng chết. Nó chán nản không muốn dậy nữa. Nhưng sức sống mùa xuân vẫy gọi nó, dòng nhựa tràn trề trong người thúc giục nó. Thế là mầm cây non lại trỗi dậy, vươn thẳng người lên đón nắng mặt trời.
Thế rồi, hạnh phúc làm sao! Một buổi sớm, nó cảm thấy chim hót hay hơn, bướm rập rình quanh nó nhiều hơn. Và cả gió, cả nắng cũng như vây lấy nó. Gió chải chuốt thân hình nó, nắng tắm tràn con người nó. Và bất chợt – dường như không tin ở mắt mình - nó thấy trên đầu nó có một bông hoa. Bông hoa nở rộ sắc lừng hương khiến cho cảnh vật xung quanh nó trở nên già cỗi, xấu xí! Bông hoa nở giữa mùa xuân bát ngát! Mầm cây non – cái cây xanh run rẩy bàng hoàng. Nó biết: nó đã trưởng thành.
Mầm cây lại nghĩ đến ngày mai. Những bông hoa kia rồi kết quả. Quả đó sau này mang lại vị ngọt cho đời. Nó – cái cây tình yêu của tôi.
31.5.1990
Trại viết văn hè 1990
Nguyễn Quốc Huy
14 tuổi, thị trấn Diêm Điền, huyện Thái Thụy



