
- Trang văn

Lời hứa
Chủ nhật - 11/01/2026 19:08

(Ảnh: Pixabay)
LỜI HỨA
Hôm nay, thầy giáo cho chúng tôi, lớp bồi dưỡng Văn lớp năm của huyện Hưng Hà, được về thăm nhà. Các bạn tôi tíu tít đi mua quà mang về cho em mình. Còn tôi, đang phân vân thì chợt nhớ đến lời dặn đi, dặn lại của bé Ái Xuân hôm tôi đi:
- Chị nhớ mua quả bóng bay đỏ đỏ như quả bóng của bạn Dương cho em chị nhé. Kẹo em cũng không thích đâu.
Nhưng... cửa hàng bán bóng bay lại hơi xa. Tôi nhủ: “Trời rét thế này đi ngại lắm. Bé Ái Xuân còn nhỏ cũng quên đi”.
Về đến ngõ, tôi thấy Ái Xuân đang chơi với con cún ở sân. Thấy tôi Ái Xuân reo to:
- A ! Mẹ ơi, bố ơi, chị Hương đã về. Chị Hương ơi!
Bé le te chạy ra xách nón giúp tôi vào nhà rồi từ đó cứ quấn lấy tôi. Bé Ái Xuân với giọng phấn khởi hỏi tôi :
- Chị đã mua bóng bay cho em chưa, hả chị? Cho em xem đi chị!
Ôi! Em tôi, chị có ngờ đâu em lại nhớ lâu như thế. Biết làm thế nào bây giờ?
Tôi lúng túng trả lời bé :
- Chị quên. Chị… xin lỗi em. Lần sau chị sẽ mua cho Ái Xuân hẳn hai quả xanh đỏ, thật đẹp. Chị hứa với em như vậy. Ái Xuân có đồng ý không nào?
Lúc này trông đôi mắt đen láy đã hơi ươn ướt của bé như có cái gì trách móc tôi. Tôi nghĩ: “Lần sau bằng bất cứ giá nào cũng phải làm đúng lời hứa với bé”. Tôi đưa một ngón tay ra, một ngón tay búp măng nhỏ xíu, hồng hồng ngoặc lấy tay tôi. Sau đó Ái Xuân sà vào lòng tôi nở nụ cười ngây thơ:
- Chị đi lâu, em nhớ chị lắm, nhớ lắm.
Đỗ Thị Mai Hương, 11 tuổi
Lớp 5b, trường cấp II Thống Nhất, Hưng Hà



