• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Thằng Quắt

Thứ năm - 08/01/2026 10:17


(Ảnh: Pixabay)



THẰNG QUẮT


Từ trong đống rạ bỗng xuất hiện một thằng bé da đen trũi, cái mũi khoằm khoằm như mũi diều hâu. Nó ôm một bó rơm to đùng làm che hết cả cái dáng người mảnh khảnh loắt choắt. Mười ba tuổi mà nó bé như đứa lên mười, vì bé quá nên chúng tôi thường gọi là Quắt. Tuy bé người nhưng Quắt rất nghịch và bướng, hễ có đứa nào (dù là lớn hơn nó vài tuổi) mà gây sự với Quắt thì cu cậu sẵn sàng tường gạch vào đầu bất kể phải trái. Bọn trẻ con xóm tôi đứa nào cũng ghét và không thèm chơi với nó. Bọn con gái chúng tôi hễ nhìn thấy nó từ xa là đã mau mau tránh mặt. Thấy thế nó được thể càng hi hoe bắt nạt chúng tôi. Một lần vừa đi xem phim về, trời tối mà ngõ thì chật hẹp, rậm rạp bọn tôi cứ phải dò từng bước. Vừa về đến chỗ quành vào nhà cái Mai thì cả bọn rú lên sợ hãi. Trước mặt chúng tôi là con rắn hổ mang to, dài nằm thẳng đờ chắn ngang lối ngõ nhỏ. Tuy đấy là con rắn đã chết, chẳng có gì đáng sợ nhưng với chúng tôi thì là một nỗi sợ ghê gớm. Thế là chẳng ai bảo ai chúng tôi chen nhau chạy, có đứa vội quá ngã lăn tòm xuống ao. Nhiều đứa sợ quá không chạy được khóc thét lên. Mãi sau thấy nhốn nháo, bác Việt bố cái Mai chạy ra xem thì ra đây chỉ một con rắn giả nặn bằng đất được dán giấy trắng, đỏ vòng quanh. Tuy chẳng nói với nhau nhưng chúng tôi biết thủ phạm chính là thằng Quắt. Vì chỉ có Quắt mới nghĩ ra được trò chơi như thế này. Hễ trong tay Quắt cầm một vật gì lạ là y như rằng nó lại nghĩ ra một trò chơi quái ác. Hôm nay thấy nó ôm một bó rơm về chỗ mấy gốc nhãn ngồi bện bện tết tết tôi thò đầu qua hàng râm bụt xem anh chàng định làm trò gì (chả là nhà tôi với nhà Quắt gần nhà nhau mà). Cu Quắt vừa làm vừa huýt sáo vẻ mặt trông rất đắc thắng. Cu cậu làm rất nhanh, loáng cái một bó rơm to đã được nó bện thành một thằng người. Nó lấy bộ quần áo màu xanh đã chuẩn bị từ trước mặc vào cho thằng người bằng rơm. Quắt ta ngắm nghía tác phẩm của mình rồi ngẩng phắt đầu lên và bắt gặp ánh mắt tôi đang chăm chú nhìn. Đang vui, mặt nó bỗng tối sầm lại, đôi mắt ốc nhồi của nó trợn lên trông rất dữ:

– Biến! Mày mà hớt lẻo với ai về chuyện này thì coi chừng kẻo vỡ đầu.

Tôi sợ hãi thụt vào và lo lắng chờ đợi một trò nghịch ác sẽ xảy ra. Tối hôm ấy như thường lệ chúng tôi ra gốc nhãn trước cửa nhà thằng Quắt để hóng mát và chơi trận giả. Nhưng vừa đi đến chỗ bờ tường (cách chỗ gốc nhãn khoảng mười mét) thì cả bọn bỗng ù té chạy, có đứa hoảng quá ngã ngay chỗ đống cát va đầu vào gạch khóc thét lên. Ở cây nhãn to nhất có một thằng bé treo lủng lẳng trên cây. Vừa nhìn thấy thế cả bọn con trai, con gái chúng tôi chen nhau chạy về nhà cái Lan (nhà gần nhất trong mấy đứa). Tuy đã về đến sân nhà chú Dũng – bố cái Lan – nhưng trong bọn tôi chưa đứa nào hoàn hồn, đứa thì mất dép, đứa thì bươu đầu, sứt trán. Thấy vậy chú Dũng hỏi thằng “Hùng phệ”:

– Làm sao mà chúng mày như người mất hồn! Có phải đứa nào đánh không?

Thằng Hùng lắp bắp:

– Dạ… không… ạ!

– Thế thì làm sao? Mày nói bình tĩnh tao nghe xem nào.

Hùng ta càng lắp bắp hơn:

– Chú… Dũng… ơi… ngoài kia… có… người treo trên cây!

Chú Dũng giật mình sững sờ:

– Sao? Có người treo trên cây à?

Một trong mấy đứa chúng tôi trả lời câu hỏi của chú Dũng:

– Hình như là trẻ con đấy chú ạ!

– Sao?

– Để tao ra xem thế nào.

Thấy chú Dũng đi bọn tôi đứa nào cũng tò mò theo chú. Vừa đi chú Dũng vừa hỏi chúng tôi:

– Nhưng mà có chính xác không?

– Chính xác mà chú, chính mắt cháu nhìn thấy hai cái chân nó đu đưa mà. Cái Mai khẳng định.

– Vậy thì thằng Hùng đâu. Đi gọi ngay bác đội trưởng đội dân quân mau!

Thằng Hùng “dạ” một tiếng rõ to rồi biến vào trong đêm tối. Khoảng năm phút sau mấy chú cháu đã có mặt ở gốc nhãn, một số bà con trong xóm nghe tin cũng chạy ra xem xét tình hình. Vừa lúc đó bác Hằng đội trưởng dân quân xã đã có mặt cùng với ba chú cờ đỏ, bác nghiêm giọng:

– Đề nghị bà con và mấy cháu nhỏ đứng lùi ra xa, giữ nguyên hiện trường để chúng tôi làm việc.

Nói đoạn bác cùng với mấy chú cởi áo tiến về phía gốc nhãn, bấm đèn pin nhìn kỹ thì chỉ là một thằng người giả bện bằng rơm. Cả đám đông bấy giờ mới vỡ lẽ, bọn trẻ con chúng tôi thì cuống cuồng tìm dép cho nhau, có đứa còn khoe cái bướu to tướng ở đầu làm cả bọn cười lăn ra. Bác Hằng xem xét kỹ hình người bện bằng rơm rồi lôi ra một bộ quần áo màu xanh thẫm, bác hỏi chúng tôi:

– Có cháu nào biết bộ quần áo này của ai không?

Bọn trẻ mân mê bộ quần áo rồi cùng nhao nhao lên

– Đúng rồi! Bộ quần áo này là của thằng Quắt, chỉ có thằng Quắt mới có bộ quần áo này. 

Bác Hằng nhíu đôi lông mày:

– Hả? Sao? Các cháu bảo đứa nào? Thằng Quắt nào?

– Dạ thằng Quyết con bà Thụy ấy mà. Bố nó đi công nhân ở Quảng Ninh gửi cho nó. Ở nhà có mỗi mình thằng Quyết là con nên bà Thụy cưng nó như vàng, nó đòi gì cũng được.

– Vậy thì đúng thằng Quắt là thủ phạm rồi. Tiếng cái Vân the thé.

Thằng Tùng chậm rãi giọng ông cụ non:

– Nhỡ có đứa nào lấy trộm quần áo của thằng Quắt để đánh lừa bọn mình thì sao?

Bác Hằng vỗ tay ra hiệu cho chúng tôi im lặng rồi lớn tiếng hỏi:

– Trong số chúng ta có ai biết bạn nào đã dại dột nghịch trò này không?

– Không, chúng cháu không biết!

Tất cả bọn tôi đồng thanh đáp. Riêng tôi sau tiếng đáp mặt tôi nóng bừng. Chính mắt tôi đã nhìn thấy thằng Quắt làm việc này. Tôi định nói hết với bác Hằng về việc làm của Quắt, nhưng mỗi lần định kể thì ánh mắt dữ tợn của thằng Quắt lại hiện lên như đe dọa ám ảnh tôi suốt cả buổi tối…

Đã chín giờ tối bác Hằng bảo chúng tôi về nhà ngủ để mai đi học, còn bác thì tạt qua nhà thằng Quắt nhẹ nhàng bảo nó:

– Quyết, sáng mai sang chỗ bác bác nhờ một việc.

Nói xong bác Hằng bảo nó vào nhà ngủ, còn bác lại cùng với mấy chú cờ đỏ đi kiểm tra một số ao cá và kho thóc của hợp tác xã.

Sáng hôm sau, đúng bảy giờ Quắt ta có mặt ở trụ sở uỷ ban nhân dân xã. Nó thập thò ngoài cửa nhìn xem bác Hằng làm việc ở đâu. Kia rồi! Nó reo lên khe khẽ và bước đến trước mặt bác Hằng, tỉnh bơ hỏi:

– Bác nhờ cháu có việc gì?

Dường như không để ý đến thái độ của Quyết, bác Hằng vồn vã:

– Quyết đấy à? Ngồi xuống đây ăn kẹo uống nước rồi bác cháu ta sẽ nói chuyện sau.

Quắt vừa ngồi xuống ghế bác Hằng đẩy đĩa kẹo về phía nó bảo:

– Ăn kẹo đi cháu!

Chẳng phải đợi bác mời lần thứ hai, Quắt bình thản cầm một chiếc kẹo bóc ăn ngon lành. Bác Hằng uống một hớp nước rồi chậm rãi nói:

– Quyết này, hôm qua bác thấy bọn trẻ con nó nghịch trò dại dột ở gốc nhãn, bác nghĩ có cháu mới tìm ra được đứa nào đã nghịch trò ấy. Vậy bác nhờ cháu tìm giúp bác.

Thấy Quyết im lặng không nói gì. Bác Hằng lại tiếp:

– Bác thấy bọn trẻ con nó kháo nhau là: có đứa đã ăn cắp bộ quần áo của cháu để mặc cho thằng người bằng rơm, cháu có biết đứa nào không?

Quyết ta chẳng nói, chẳng rằng cúi gằm mặt xuống, đôi mắt ốc nhồi không còn tròn xoe trâng tráo nữa mà dịu lại. Cái trán dô bướng bỉnh bấy giờ nhăn nhăn vẻ suy nghĩ. Hai tay nó cọ vào nhau, đỏ lựng. Đột nhiên nó ngẩng đầu lên:

– Thưa… bác…, chính… cháu… Cháu xin lỗi bác.

Bác Hằng xoa đầu Quyết cười khà khà:

– Tốt lắm, cháu biết nhận lỗi như vậy là tốt, bác khuyên cháu nên sửa lỗi lầm bằng cách chăm học, ngoan ngoãn vâng lời cha mẹ, thầy cô giáo.

Thằng Quyết đứng dậy:

– Cháu cảm ơn bác, cháu về.

– Ừ cháu về, cố gắng cháu nhé.

Từ ngày đó Quyết học hành tiến bộ hẳn lên, không hay trêu đùa các bạn như trước nữa. Nó còn được các bạn tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Tôi được lớp bầu làm lớp phó lao động, tôi sẽ cùng Quyết cố gắng đưa lớp mình trở thành lớp tiên tiến về mọi mặt. Đó cũng là một việc để sửa chữa lỗi lầm chúng tôi đã mắc phải.


Vũ Thị Thanh Nhàn, 13 tuổi

Khu 8, thị trấn Diêm Điền, Thái Thuỵ, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.