
- Trang thơ

Nhớ rừng
Chủ nhật - 11/01/2026 19:04

(Ảnh: Pixabay)
NHỚ RỪNG!
(Nguyễn Đức Hạnh)
Tôi về thăm quê
Như con tê tê đầu vào ruột núi
Bửa ống cơm lam thơm phức nỗi nhớ rừng
Bỗng câu Lượn như ngựa hoang lồng qua chiều tối
Lửa đốt rừng rần rật đuổi sau lưng.
Những hạt mưa lời ca rơi tấm tức
Nặng trĩu giọt đau bỏng rát giọt buồn
Lời ca theo bàn chân phiêu bạt
Rừng hết rồi còn sắc lém cỏ gianh.
Tôi kinh ngạc thấy cầu vồng bảy sắc
Ôm ghì bài ca chạy qua những đồi hoang
Tôi đuổi theo! Lời ca trốn vào thác
Triệu nốt nhạc trầm lao xuống đá vỡ tan.
Cây đàn quê tôi- phím đàn là vách núi
Ngón tay gió chiều gõ nát cả hoàng hôn
Trắng xoá thác- nước dây đàn từ đỉnh trời
căng xuống
Tiếng đàn rơi thành sông chảy u buồn
Ngụp vào thác ngửa ngực trần nóng bỏng
Hãy cho hồn tôi là một phím nguyệt cầm
Thác hãy làm dùi- ngực tôi thành chiêng trống
Da diết hát về một thuở rừng xanh!



