
- Sáng tác mới

Trời đã tối từ lâu, ngồi trong nhà buồn quá, mấy đứa chúng tôi rủ nhau đi mua mận. Hàng mận kia rồi! Dưới ánh sáng chói chang của ngọn đèn điện mắc trên cành cây, ngôi hàng hiện ra với đủ thứ hàng: thuốc lá đắt tiền, bánh kẹo, rượu bia…...
Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Một hành vi "cúi đầu" không nói nên bản chất của nó là tốt hay xấu. Tốt hay xấu tuỳ hoàn cảnh cúi. Bông lúa chín vốn cúi đầu trong mọi hoàn cảnh, nó không quan tâm đấy là khiêm cung hay kiêu ngạo....
Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước....
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Hồi bé mình bị mê mùi hoa khoai nước. Thề với cả nhà, thơm vô cùng tận luôn. Mà không biết tả thế nào. Nó kiểu thơm ngát ý, không nhẹ như hương bưởi hay hương sen ,cũng không nồng nàn quá làm người ta sợ như hoa sữa. Không kiêu kì như hoa hồng nhưng mà thơm ngất ngây luôn......
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Buổi trưa, ăn cơm xong, Tùng dặn bố mẹ: - Nếu có ai gọi con thì bố mẹ nhớ đánh thức con dậy nhé! Rồi Tùng vào giường nằm ngủ. Nhưng nó cứ trằn trọc mãi không yên......
Đi học về, Công chưa thấy mẹ đâu. Trưa hè nắng dữ dội làm nó phải bước vội qua chặng đê dài không một bóng râm. Cái mũ nan mỏng mảnh trên đầu nó nóng ran....
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
Trong hành trình hơn 60 năm trưởng thành, ta dần nhận ra một sự thật giản đơn nhưng khắc nghiệt: Đời người thực ra rất ngắn ngủi. Khi bước vào "độ tuổi chín" của cuộc đời, thứ ta cần không còn là một danh bạ đầy ắp những mối quan hệ...
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt,...
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Bà ơi, chữ cháu viết cứ to bè. Làm sao cho chữ đẹp hả bà? Hoa phụng phịu, muốn khóc. Đang luồn kim, bà ngẩng lên, cặp kính lấp loáng. Từ tối tới giờ, bà cũng băn khoăn khi thấy đứa cháu gái tập viết, mặt nhăn nhó, khổ sở....
Chổi rơm diện cái váy màu vàng như nắng, óng ả như tơ. Chà, cái váy sao mà khéo thế, vừa gọn vừa xinh, lại chun ở thắt lưng, phía dưới xòe ra như cái quạt giấy mở hết cỡ. Chổi rơm mặc cái váy đẹp nên rất ngại đến những nơi rác rưởi,...
Nắng và mây bay. Từng mảng bóng râm chạy lướt trên sân nhà. Màu sắc và cảnh vật dịu lại, đậm thêm trong bóng râm, rồi bừng sáng, xôn xao rực rỡ khi ánh nắng tràn đến. Trên sân nhà, hai chị em mèo đang nô đùa với nắng và bóng râm....
Hôm nào cũng vậy, ông mặt trời đỏ rực đã nhô lên khỏi lũy tre đầu làng, trải nắng vàng một nửa mảnh sân, mà Mèo con vẫn còn lim dim không hề biết. Mãi tới khi nắng xói vào tận nhà, nó mới dụi dụi bàn tay lên mắt và uể oải đứng lên vẻ nhăn nhó, ngáp một cái rõ dài rồi nghẹo cổ, ngoác mồm kêu:...
Hạnh Phúc và Phát Lộc – Là tên hai cái cây quý giá trên ban công nhà nó ở Vinhome Smart city. Bên cạnh những cây Lan đắt đỏ, cây Chanh gai góc, hay Hoa giấy bền bỉ rậm rạp bốn mùa, Hạnh Phúc & Phát Lộc vẫn là hai cây được nó...
Sớm nào thú ý đến nhờ bà Nội nấu hộ nồi nước sôi nghĩa là hôm ấy hoạn trâu. Nhà Cò Bé sát sân kho hợp tác xã. Ngõ rộng lại có một hàng duối cổ. Đó là nơi bao năm tập kết trâu đực về để hoạn....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



