
- Sáng tác mới

Xe của đoàn đến Tam Đảo thì ánh ngày đã chạng vạng. Sau khi nhận phòng. Mình mở cửa sổ cho thông thoáng thì thấy một đàn khỉ lông vàng khá đông đang ồn ào ăn những trái chín ở một cây sung lớn. Thấy bóng người, lũ khỉ có vẻ cảnh giác....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ....
Chiều quê nắng đổ sõng soài Ngõ nhà lễnh loãng còn vài tiếng chim Ngẩn ngơ ngọn gió đi tìm Chùm hoa xoan tím lặng im cuối mùa Lời ru chao nhịp võng đưa...
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm....
Vào cữ sau tết tiết xuân ấm áp cá mòi lại ùn ùn kéo nhau về. Chúng bơi ngược sông Hồng tìm nơi đẻ trứng. Đó là mùa dân chài tha hồ đánh bắt cá mòi....
Tháng ba mở hội sân đình Trời chang chang nắng thình lình bỗng mưa .."................"..""..................... Có người tìm lại ngày xưa Tìm về chiếc võng đung đưa thuở nào...
Mặt trời nhú giữa trùng khơi, Thung dung lướt nhẹ khung trời Tây nguyên. Xuân mang ngọn gió ngoan hiền, Mang hương biển mặn lên triền non cao…...
Bài thơ "Nhân nhật lập xuân "được xem là trang nhật ký tự răn mình, tự soi mình của một người tu. "Xuân đến xuân đi, xuân không cùng, Sáng nay mới biết đã thành con người Từ nay phải kịp thời tự kiềm chế,...
Trẩy hội năm này tôi nhớ ai Ngày xuân tôi nhớ má em hồng Eo thon dáng ngọc, làn áo mỏng Mắt huyền lúng liếng tóc ngang vai...
Sai còn biết đỏ mặt Ấy là người ngày xưa Và trên Giời ngày đó Chỉ nắng, gió, mây, mưa. Không BÁO CÁO TỔNG KẾT Năm qua làm những gì
Không đề ra PHƯƠNG HƯỚNG Cứ tự nhiên qua đi....
Chiều cuối đông… ngại ngùng thay áo mới! Tần ngần ra tựa cửa đợi nàng Xuân... Sợi nắng chiều vàng vọt cuối góc sân, Nên khung cảnh thêm chút phần hoang vắng Gió thôi reo hàng cây vờ im lặng......
Ngày xưa hàng xóm láng giềng tình cảm, gần gũi thật. Thiếu thốn nên cần nhau. Hết gạo phải sang hàng xóm vay. Hết lửa cũng sáng hàng xóm xin. Mượn nhau không thiếu thứ gì từ giần, sàng, thúng mủng, nong nia......
Đất, Trời ngày xưa lắm Nắng, gió cùng mưa tuôn Đông qua thì Xuân tới Hết Hạ Thu đến luôn. Năm ấy Đông dài lắm Làm cây cỏ héo hon
Và lòng người se sắt Đêm lạnh càng lạnh hơn. Thì ra Trời bận việc...
Ngồi quây quần quanh bếp Bên nồi bánh chưng sôi Bố kể chuyện cổ tích Ngày xưa Cóc kiện Trời. Đấu lực rồi đấu trí Trời thua liền giải lao...
Tạnh mưa càng lạnh. Đốt lửa không chỉ để sưởi mà còn để nhớ cha mẹ. Khi còn sống cha nghiện sưởi lửa. Rồi tôi được di truyền thú say mê lửa ấy....
Ở trên này chả cần tủ lạnh đâu. Một năm có tới 9-10 tháng có sương giá buốt đến tức ngực.Thậm chí có băng tuyết.Thấy bảo người thành phố lên đây xem tuyết? Nó buồn cười lắm....
Bà thường ngồi yên một chỗ, nhìn trân trân vào đâu đó, người khẽ lắc lư theo nhịp đều đều, chầm chậm. Hoàng không biết bà nghĩ gì, nó đoán chắc bà đang nhớ về những chuyện ngày xửa ngày xưa....
Bây giờ khác với ngày xưa Đồng hồ đếm ngược giao thừa Tết Tây Ngồi nhà bấm đốt ngón tay Còn bao lâu nữa đến ngày Tết Ta...
Nhiều năm nay mình ở trong vòng tay nhiệt đới. Nắng, nóng, những cơn mưa rào, và gió ào ạt. Quanh mình là biển ấm và những rừng dừa, hoa giấy rực rỡ và hoa thiên điểu vươn cánh quanh năm....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



