
- Sáng tác mới

Thuyền chòng chành trên sóng Em chòng chành bên em Trời Bình Hưng thăm thẳm Biển Bình Hưng xanh xanh Em ơi, Bình Hưng biển Em về vui cùng anh Anh ơi, Bình Hưng sóng Sóng sánh như tình em Anh ơi, bơi cùng gió...
Chẳng bao giờ em biết Tôi yêu em thế nào đâu Em ơi ở biển Sóng cuộn từ đáy sâu. Chẳng bao giờ em biết Tôi nhớ em thế nào đâu Tháng chín đêm ướt mùi thơm hoa sữa...
Em đừng nói bây giờ đã muộn lỡ bến rồi, không dám đợi người sang Em đừng nói, bây giờ anh đến chậm Tháng năm dài, héo úa cả vầng trăng Nếu chưa đến, em ơi, rồi sẽ đến Bởi tình yêu thánh thiện vẫn trong đời...
Mưa mưa mưa mưa mưa... Mưa qua Tân Sơn Nhất Mưa đậu trên Bến Thành Mưa dọc cầu Công Lý Mưa ngang chùa Vĩnh Nghiêm Mưa mưa
mưa mưa mưa......
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Chúng mình đi trong đêm chia tay đêm rộng quá và sao trời vời vợi Lòng thổn thức bao nhiêu điều muốn nói Chân vấp hoài những lối quen đi...
Em đừng nói bây giờ đã muộn lỡ bến rồi, không dám đợi người sang Em đừng nói, bây giờ anh đến chậm Tháng năm dài, héo úa cả vầng trăng Nếu chưa đến, em ơi, rồi sẽ đến...
Mười chín tuổi, em xa... Đại dương xanh, Nghìn trùng sóng vỗ Nhìn mây trời bay qua cửa sổ Nhớ bóng em hiền bên chị những ngày qua....
Em có nghe trong đêm Tiếng sương reo tí tách Tiếng dế đưa khoan nhặt Rủ rỉ với đêm dài. em có nghe nụ nhài Khẽ cựa mình thức giấc
Làn gió thơm ngây ngất...
Bầu trời như mặt nước xôn xao Những bong bóng cơn mưa rào mùa hạ Nghìn vì sao như nghìn con mắt lạ Có vì sao nào nhấp nháy nỗi niềm riêng Tuổi thơ hồng đâu dễ gì quên...
Anh mơ… mơ một vòng tay, Vòng tay da diết tháng ngày yêu thương Môi mềm ngào ngạt tỏa hương Tóc mây lả lướt giọt sương mắt huyền...
Tiếng em thủ thỉ, ngoan hiền,...
Bài thơ này anh viết tặng cho em, Dẫu thời gian là liều thuốc lãng quên. Sẽ xoá vội những nỗi niềm xưa cũ... Nhưng con tim vẫn cứ hoài nhắc nhở, Câu hẹn thề còn dang dở hôm nao...?...
Em ơi, Hà Nội phố Vết sẹo thời gian đã xa Anh mơ về nơi xa lắm Nỗi nhớ mùa đông đi qua Mang sóng Hồ Gươm lăn tăn...
Ta quen nhau từ thuở còn thơ trẻ Đã cùng nhau vượt bao nỗi muộn phiền Lúc buồn, vui, bấn loạn hay bình yên Từng giây phút, đều có em ở cạnh Tình sâu đậm, ngỡ mãi cùng sát cánh Mặc mấy phen hờn giận muốn chia tay...
Đà Lạt chiều thu gió lang thang Nhạc thông vi vút mấy cung đàn Chiều lam dần tím hồ mây trắng Sương mềm vuốt mãi tóc mộng mơ...
Em ơi Hà Nội phố, Ngập mưa bong bóng phập phồng, Mùa nao em không gặp gió, Gió đi ngang dọc tự do Em ơi Hà Nội phố, Tàu điện leng keng Cửa Nam, Tiếng dương cầm ngân trong căn nhà đổ,...
Trong thời đại mà thơ ca ngày càng đa dạng hình thức, nhiều thể nghiệm, thì những tập thơ lục bát thuần Việt, nương vào hồn dân tộc, giữ được hương vị của quê hương đất nước trở nên lay động lòng người và ngày càng hiếm hoi, đáng quý. “Ru mình” với 68 bài thơ lục bát của Trương Minh Hiếu, là một tác......
Mùa thu về trên lá Hơi thu man mác rơi Em ơi, vị thu lạ Ngát hương trong đất trời Thu rơi trên con sóng Thu ngang qua cánh buồm Thu trong bàn tay lạnh...
Một đứa bé lang thang Ngày đi hoài không mỏi Đến đêm về xoa gối Tập vé số vẫn dầy Nhìn dáng bé gầy gầy Liêu xiêu đi trên phố...
Khi nghe Những kỉ niệm đầu tiên ở Bộ, em gái bảo nó: Sao chị không viết Những ngày đầu tiên về Bộ, nghe mùi mẫn hơn? Xin thưa, nó không viết về những ngày đầu tiên, vì nó có tận gần 2 năm đầu tiên học việc ở Bộ sau 10 năm làm giáo viên ở một trường THPT của tỉnh, viết thế thì dông dài quá....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



