
- Sáng tác mới

Tuổi hai mươi ta như sợi nắng mai Góc phố yên bình thắp chùm phượng đỏ Con dế vô tư ngủ ngon lành trong cỏ Nụ tầm xuân xanh mát những đường thơ....
Cuốn theo dòng đời bận rộn Phút lặng nhìn, đâu nữa, ấu thơ ơi! Các bạn ơi nhớ nhé, tìm tôi! Dù hối hả, đường còn dài trước mặt Tôi lánh khỏi dòng đời giây lát Quay lại tìm mình năm tháng xa xưa...
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn một tác phẩm mới xuất bản mang tên "Búp trên cành: Viết tiếp ước mơ" qua bài viết của Nhà thơ Kim Chuông. Cuốn sách gồm 92 tác phẩm của 80 Nhà văn Nhí đến từ 2 vườn ươm của 2 miền quê của đất nước cách nhau 1500km...
Không "Nhà" này, "Lầu" nọ Búp cứ là Búp Xinh Thành Hoa rồi thành Quả Thơm lung linh trên cành... Thời gian ơi, thật nhanh 50 năm về trước
Những mầm xanh mơ ước...
Em nghe trong hương gió Lời thì thầm biển xa Khoảng trời xanh bao la Mênh mông ngàn tia nắng Em nghe trong xa thẳm Sóng xô bờ biển xanh...
Mùa đông nói với em Lá bàng bừng sắc đỏ Chiếc lá rơi khẽ khàng Để đón mùa xuân sang Mùa xuân nói với em Ánh xanh trên chồi biếc...
Đóa Sen nở giữa lưng trời, Cánh hồng thắm, nhụy vàng tươi, thơm lừng. Ong mang phấn nắng bay sang, Quả vàng lúc lỉu, mỡ màng quanh thân. Tít cao tấu nhạc, ve ngân,...
Tiếng ve cánh mỏng mịn màu trắng trong Áo dài hai cánh lưng ong Gom hết gió tự bốn phương đổ về.. Dấu hài mướt cỏ chân đê Chiều loang nắng Con sông quê khẽ buồn.....
Đã thấy thu về, Dù mùa chưa lá đổ, Chút Thanh Minh, Lốm đốm nửa vàng , xanh... Thời đã khác, Không rập rờn sóng cỏ, Mưa bụi thôi bay,
Ai khóc người dưới mộ? Ruộng đồng xưa,...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Bắt đầu từ những thay đổi to lớn trong chương trình giáo dục 2018 so với trước đây, đó là sáng tác văn thơ đã được đưa vào giảng dạy, học tập chính khóa trong nhà trường từ THCS đến THPT. Phần này thú vị, ý nghĩa nhưng rất khó với đa số học sinh và giáo viên....
Yêu những phút thảnh thơi cùng phong nguyệt Gói nhân gian trong câu chữ phiêu bồng Để duyên lành ánh ỏi thinh không Cùng chân thiện
thắm trời xanh bể biếc. Yêu những lúc nghe tâm mình thầm nhắc...
Qua ngưỡng tuổi sáu chục Bạn mới ngộ điều này: Cha mẹ đã đến lúc Rời xa cõi tạm này ... Đó cũng là quy luật Chung cho cả loài người...
Cách đây 50 năm, tròn nửa thế kỷ đời người, vào mùa hè năm 1976, khi Sài Gòn giải phóng, hai miền Bắc Nam vừa thống nhất, sum họp một nhà, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã có công khởi xướng việc mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi...
Nếu anh biết quá nhiều Về em trong quá khứ Mặc cảm cùng mềm yếu Em sẽ rời xa anh Có thể, em không thấy Tôi bên em bao giờ Nếu em biết tận cùng...
Hè này em được ba mẹ cho đi du lịch. Địa điểm nghỉ dưỡng được gia đình lựa chọn là Phú Quốc, nơi được mệnh danh là đảo ngọc của Việt Nam. Khi biết tin, em vô cùng háo hức và phấn khích, đến nỗi em không sao ngủ được, cứ nằm nghĩ mãi nên mang theo gì cho chuyến đi này....
Ai đã từng lặng nghe tiếng thời gian, Rơi từng giọt, ngoài hiên, tí tách, Đêm thẳm sâu như ly cà phê đặc, Hòa đơn côi trong bóng của riêng mình....
Đọc những dòng chị viết Khung trời xưa hiện về Chân trần trên đường gạch Mát lạnh những chiều quê Nghe ríu rít đâu đây Tiếng chim sâu lích rích Cậu chích chòe bảnh chọe...
Mẹ già lưng còng đầu cúi rạp Dành trọn đời cho con, cháu sức còn đâu? Cây lúa nuôi người chờ bông chín Bông trĩu nặng, cây tàn, đầu cúi, ngẩng làm sao...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



