
- Sáng tác mới

Vào Thành Phố cuối mùa thu Mà hanh hao gió mới như bắt đầu Vàng trong e ấp hương ngâu Ngập ngừng con sáo bên cầu qua sông Vì nắng cứ trải mênh mông...
Trước, ai làm thơ dở quá thì hay bị bảo ngang như văn báo ngắt dòng. Nhưng lấy câu trong sách giáo khoa sinh vật nói về chuồn chuồn kim làm lời bài hát thì lại có thật, mà lại rất hay và cuốn....
Một Mùa Thu nữa lại qua đi Chẳng biết rồi Đông có những gì Chỉ thấy cúc tàn mây bớt trắng Lạc đàn ngơ ngác cánh thiên di...
Cây cầu bắc qua mùa đông năm ấy bắc sang bờ cải vàng những nụ hoa tấm bé dịu dàng chao đảo khúc đồng dao đêm trăng sáng hoa dẫn tôi đi muôn nẻo...
Ở đây có một cánh đồng Giục người gieo hạt mà không sỗ sàng Ở đây có hạt lúa vàng nằm trong bồ chật mơ màng mà thơm Ở đây có một cây rơm...
Cuộc sống hiện đại luôn hối hả, vội vã với những kế hoạch, những dự định và muôn vàn những lo toan, bận rộn nên đôi khi ta cũng vô tình với nhừng gì tồn tại ngay bên ta, những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng chỉ cần để tâm một chút ta sẽ thấy muôn điều thú vị....
Em mãi nhớ về một mùa lá rụng Lá me rơi lên ghế đá ta ngồi Nhớ về anh con tim cứ bồi hồi Xao xuyến nhớ mùa thu vàng năm trước Em cứ mong cho đồng hồ đếm ngược Với thời gian quá khứ lại quay về...
Em vẫn tưởng gió Thu vừa lướt qua em Đúng, là vừa lướt qua em Và rồi nó đã Đậu vào tim anh Biết là tuổi vẫn còn xanh Nhớ lắm đấy nhé
Gan nào nói đâu...
Qua trăm năm là lâu hay mau? Bóng cây ít thì đội trời thôi .Khi nắng quá thì trú nhờ lòng từ tâm. Khi mưa quá trú nhờ nỗi buồn. Em cầm đuôi tóc vẩy lãng quên vào gió .Gió mách gì làm tóc bạc thêm…...
Trường xưa như tàu sơn lại Người cũ mới- sóng lạ quen Từ núi cao đi như khói Cỏ kỉ niệm cháy xanh mềm Hình như tiếng cười bè bạn Hoá thành lá đỏ phong sương Hình như những điều không nói...
Càng lạnh lại càng trong Càng buồn càng sâu thẳm Ai là sông mùa Đông Gửi cho nhau ít sóng Rạo rực sông mùa Xuân cỏ xanh dan díu cỏ
Chỉ bông hoa ven bờ Trăm cá về bỡ ngỡ...
Cơn gió đông gầm gừ trong cô quạnh. Chao đảo lưng trời...giá lạnh đơn côi Hỏi mùa Thu...Sao nỡ bỏ đi rồi..? Mà Đông lạnh bỗng liên hồi run rẩy! Mặt trời làm ngơ...chẳng thèm thức dậy!...
Mới ngày nào thu gõ nhẹ bờ vai hè nhắc nhở... mới ngày nào thu dịu dàng mở cửa... một cánh cửa mỗi năm mấy lần khép mở... cho mùa đi qua... một con đường rợp bóng hai hàng cây lưu luyến, một con đường ngợp mây ngũ sắc thảo thơm......
Chén trà sớm - chén trà hi vọng một ngày vui và bình an. Tinh mơ. Gà trống chuồng giục giã. Cây lá ngái ngủ. Hoa ngủ mệt đến heo héo bỗng roi rói tươi thơm. Luộc ấm chén trong nước sôi. Pha ấm trà loại quen thân như bạn tâm giao....
Đi quanh Thiền Quang 7 vòng Gió lá sương chào rồi ứa lệ Người ta mong ở ngoài bể Câu thơ yêu thành ánh trăng tan 7 vòng đi vấp tuổi trẻ nồng nàn Bao ngón tay làm sứt ghế đá...
Mùa hạ hối hả theo anh đi xa Về nơi ấy nắng hồng tươi cánh lá Bỏ lại em cùng thu sang vội vã Thu ngỡ ngàng… mùa thu không anh! Sương mong manh buông lơi con đường vắng...
thế là mùa đông đã đến giọt mưa lạnh buốt buổi chiều con đường ngày qua hoa nở cây đơn độc đứng liêu xiêu buổi chiều lặng nghe tiếng mưa
những giọt cuối cùng rơi xuống gió lạnh đứng ngoài cửa kính...
Mùa thu không vàng yêu mặt trời đỏ Cát trắng trao thân cho gió .Bay lên trời có xuống được không? Hoa Muống biển càng đẹp càng nói dối
Ăn được đâu mà vẫy khách không ngừng … Con thuyền là cây đàn vỡ. Vừa trôi vừa nằm mơ...
Gió đầu Đông thổi vào lòng se lạnh Không gian mờ chìm vào cảnh đơn côi Lác đác lá vàng.. rụng xuống cõi hồn tôi Vầng mây xám phủ nền trời u ám...
Mùa hạ hối hả theo anh đi xa Về nơi ấy nắng hồng tươi cánh lá Bỏ lại em cùng thu sang vội vã Thu ngỡ ngàng… mùa thu không anh! Sương mong manh buông lơi con đường vắng...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



