
- Sáng tác mới

Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước....
Mẹ ơi, mẹ có dậy ăn bát cháo. Hoa vừa nói vừa bưng bát cháo hành thơm, nóng hổi. Nhìn mẹ nằm trên giường, xanh xao, đôi má nhăn nheo, đôi mắt mệt mỏi còn mái tóc vẫn mượt, giờ xù ra rối tinh,...
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Mưa mưa mưa mưa mưa... Mưa qua Tân Sơn Nhất Mưa đậu trên Bến Thành Mưa dọc cầu Công Lý Mưa ngang chùa Vĩnh Nghiêm Mưa mưa
mưa mưa mưa......
Theo em về phố Thẫm Nắng trải vàng lối đi Mùa thu còn đọng lại Trên trái hồng Thuận Vi. Sắc trời thu mê mải xanh tận cùng mắt nhau...
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Mùa đông nói với em Lá bàng bừng sắc đỏ Chiếc lá rơi khẽ khàng Để đón mùa xuân sang Mùa xuân nói với em Ánh xanh trên chồi biếc...
Vồng ngực anh Ngai ngái mùi đất Đủ để em hít hà Mùi phù sa quen lạ Làn môi em Nồng nàn hương hoa Đủ để anh hóa đá...
Mùa xuân chúng ta từng tin mọi bắt đầu đều xanh những chồi non không biết sợ gió những lời hứa không nghĩ đến sẽ có một ngày gió thổi bay đi mất...
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi....
Gió khẽ chạm qua miền ký ức Lá thì thầm chuyện cũ đã xa xôi Đêm buông rất khẽ như ai thả xuống con đường một tấm voan mỏng. Phố dài ra trong tiếng gió, những ô cửa khép im, chỉ còn ngọn đèn vẫn thức rót xuống mặt đường những vệt vàng ấm áp....
Mùa xuân mở cửa bằng một làn hương mỏng hoa khẽ nghiêng mình, gọi nắng dậy từ giấc ngủ dài giọt sương treo trên đầu cành run rẩy soi bóng nụ cười còn e ấp trên môi...
Sau bao năm, ta trở về chốn cũ Mái trường xưa lặng lẽ giữa hàng cây Tiếng ve gọi vọng về từ ký ức Như chưa từng xa cách tháng năm dài
Bạn cũ đó, tóc pha màu mây trắng Nụ cười quen vẫn vẹn nghĩa thầy-trò...
Không chỉ những mặt trời mùa hạ theo nhau ngã xuống trên những thảm lá mùa thu không chỉ những đêm trăng hết tròn lại khuyết thế gian, những dãy phố tưng bừng, những bến đò buồn bã, mưa gió chẳng đặng đừng...
Dòng kênh trước nhà hôm ngọt hôm đắng Cá bơi ngược vì thương.Tôm giật lùi vì ghét Hoa Mướp gầy vì níu mùa thu Lửa rực vàng nướng thơm tiếng chim gù Giăng lưỡi mãi trói hoàng hôn vùng vẫy...
Gió đi chùng chình quá thể Lượn lờ qua lối xa xăm Luồn trong vòm xanh lẳng lặng Chui qua khóm hoa ồn ào Đu chân ngã trượt cầu ao...
Trong cuộc hành trình em đi tìm hạnh phúc Chân không giày Tóc xấp xõa bờ vai Ánh mắt cháy bừng Nụ cười thơ ngây. Em đã đi vào vườn ai...
Tổ quốc là khi mẹ sinh con Có cái mũi dọc dừa, màu da vàng như nắng Đêm trở dạ có bà con chòm xóm Bếp lửa hồng ấm suốt cả đời ta
Con lớn như măng trong sự tích đằng ngà Hồn trẻ Việt tự mang hồn Thánh Gióng...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



