
- Sáng tác mới

Phải đến tận vườn, ta mới thấy hết được cái trắng tinh khôi, trong veo và thuần khiết của cúc họa mi. Những bông hoa nhỏ nở rộ như những mảnh sương mai còn lưu lạc trên đầu ngọn gió một sớm mai, bé bỏng mà trong veo....
Chiều chiều trông phía ngọn núi xa Sương lam phủ khuất dặm quan hà Ai về quê mẹ ta về với Bóng mẹ lẫn trong bóng chiều tà. Thu đến cúc vàng nở ngõ xa Heo may ghé lại chốn quê nhà...
Ta vốn là một gã nhà quê Với nghiệp nhà "canh nông vi bản" Tuổi ấu thơ chân bùn tay lấm Cắt cỏ chăn trâu thất học trường làng. Bước vào đời như một gã nhênh nhang Đi lính, chuyển ngành, học hành, công chức......
Anh đừng khóc Anh đừng đau Mình lớn rồi Xưa dại khờ thơ bé Anh vẫn đẹp Trong tim em - chưa bao giờ biết giận Anh vẫn ấm Trong ngực em Dẫu vòng ôm đã khép Anh đừng tủi Đừng hờn...
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Ngày đông đến gió lững lờ quá thể Níu cành xanh, vin nghiêng ngả hoa tàn Hớp ngụm nắng ửng vàng môi thấm lạnh Thu mỏng mành vừa lần lữa đòng đưa...
Một giọt sương lăn qua lá tơ không cần trang sức Một tiếng chim trong rơi làm suối thức Làn hương hoa Mộc gặp nước hoa Pháp Có hai chiếc lá đi tìm phương khác Tột cùng cái đẹp có cầu kì đâu...
Thuở còn mê nhảy dây, chơi chắt chơi chuyền mẹ đặt vào tay tôi chiếc kim bé xíu tôi tập xâu cho mình sợi chỉ xinh xinh lùa mũi kim ngây thơ vào manh vải cũ nguệch ngoạc những trưa hè...
Ngày mai về bên nớ Gửi muôn vàn yêu thương Giữ lại cho nhau nhé Giữa dặm dài quê hương. Nhìn nhau trao ánh mắt Ngân ngấn trong nụ cười Mai… người sau nhớ lại...
Biết phận năm nào cũng lũ Trong căn nhà mái ngói Ta đã làm tới mấy tầng gác xép Đối phó từng mức nước dâng. Đã thường xuyên sơ tán lên tầng thứ nhất Ta mang theo gạo thóc và gà Rau thì đành chờ trồng lại Trâu bò phó cho ngọn đồi cao....
Tìm về giữa chốn tịnh không Tôi đem gạn đục khơi trong lòng mình Sông xưa lỡ chảy vô tình Nên đò không bến dập dình buông trôi Lục bình là lục bình ơi...
Ngày xưa tôi chửa biết gì Em chờ đầu ngõ, tôi đi qua làng Mắt em như lúa hai hàng Búp tay như lá nõn nàng ngày xuân Để em đứng đợi tần ngần...
Một suối nắng từ đỉnh trời chảy xuống Hương xuân bay vạn bụi mịn thơm mềm Hồ mùa đông rùng mình rồi vỡ Bong bóng buồn cái vỡ cái níu đêm …...
Sốt cao. Chờ bát cháo hành của em. Cháo chưa đến thì trần nhà thành màn ảnh rộng. Ông thời gian chiếu bộ phim kì lạ lắm. Cứ Gặp gỡ là cảnh 1 thì Kỉ niệm là cảnh 2....
Trăng ở trên cao không thể nào với tới đá xếp hàng chật kín chờ nhau Có cô bé nào trong ta Vẫn dõi tìm giữa khơi xa một cánh buồm đỏ thắm
Trong tiếng sóng xô bờ Trong tiếng gió bập bùng...
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
Quá nửa đời ta khờ dại ngu ngơ Cứ tin ngây thơ tự nhiên như hoa nở Đâu biết vô minh hời hợt trong hơi thở Ta xa lánh người khó tính nói khó nghe....
Một chiều hàn huyên với cát Bao la chuyện gần chuyện xa Cái duyên tương phùng tương ngộ Theo nhau tới chốn Ta Bà. Trời cao đất rộng là nhà Vui cùng gió trăng thù thắng Chẳng hoài trốn mưa chạy nắng...
Khu nhà cha có F0 Con không sang được nhớ mong từng ngày! Ngắm nhìn mãi bức ảnh nàyCha cười thật đẹp, thật vui, thật hiền! Khu nhà cha có F0. Chỉ một thông báo ngắn ngủi thôi mà như kéo xuống giữa hai cha con một bức tường vô hình....
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



