
- Sáng tác mới

Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại....
Xuân đấy, ngọt ngào lắm. Tháng tư xuân không còn trẻ nữa. Những nhánh hoa đầu tiên vươn mình trên thảm cỏ đã lác đác chuyển màu. Có cây anh đào đã rải thảm hoa quanh gốc mẹ....
Xăng đắt làm tôi lại đang nghĩ, chắc chuyển qua đi xe đạp. Mất thời gian một tí nhưng nếu không bận rộn quá thì đạp xe cũng là một thú vui bình dị mà không kém phần lãng mạn, lại có thể rèn luyện sức khỏe nữa....
Dế kêu khản tiếng mất rồi Hàng cây đang thả lên trời ước mơ Đom đóm bắt từ tuổi thơ Trong hồn nhấp nháy đến giờ còn bay...
Một hôm em bảo mẹ: Mẹ ơi, mẹ mua sách mới cho con đi, con hết sách đọc rồi! Và khi người giao sách đến, em mở ra và thấy Chang hoang dã – Gấu, một cuốn sách có cái tên khá lạ. Kèm...
Trong cuộc sống đầy khó khăn và thử thách, ai cũng sẽ nghĩ tới niềm an ủi lớn nhất cho mình đó chính là gia đình, nhớ về những ký ức thời còn vô lo vô nghĩ. Em cũng không phải là ngoại lệ....
Hải và Nam là đôi bạn thân nhau từ thuở ấu thơ. Hai đứa cùng học chung một lớp. Gia đình Nam nghèo lắm. Hai mẹ con Nam ở một căn nhà tồi tàn nơi phố nhỏ. Mẹ Nam phải lo toan bao việc trong nhà....
Ơi kia, xuân đến Cánh chim tung bay Bông hồng hành diện Làn gió thi thầm Kể chuyện mùa xuân Hàng cau thêm tuổi Đào khoe sắc mới...
Có lúc ta tự hỏi Ai tri kỷ đến cùng? Người ví như hình bóng Có phản bội ta không? Cuộc đời thật nghiệt ngã Người sẵn sàng bỏ ta... Thậm chí mặc ta sống Trong tủi hận, xót xa......
Không dễ gì từ bỏ Một lý tưởng tuyệt vời Một tương lai với họ Là hoài bão muôn đời... Kể cả trong thực tế Họ dần vỡ lẽ ra Nhưng mấy ai có thể...
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Ba mươi năm rồi, ta trở về chốn cũ Nơi ta sinh ra, tấm áo cũ rách sờn Còn đâu nữa, cây cầu ao giữa xóm Hàng phi lao vi vu hát đêm hè Một con đường uốn khúc, những rặng tre Xanh xanh ngắt, dọc theo dòng sông nhỏ...
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi....
Cũng giống ai mình là một sinh viên Chỉ khác nỗi nghèo hơn chấy rận Cắm đầu học để nuôi hy vọng Ra trường thoát hai chữ nhà quê...
Theo phong tục truyền thống của người Ấn, người con gái đi lấy chồng đến khi sắp sinh đứa con đầu lòng phải trở về gia đình bố mẹ mình để sinh con,...
Tết Bính Ngọ 2026, với nó, là một Tết đặc biệt, bao nhiêu năm, ngày cúng Ông Táo, cúng Tất Niên hay Mồng Một Tết, không về ba mẹ đẻ, cũng ở bố mẹ chồng hoặc trụ cột tại ngôi nhà chung của mình....
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,...
Màu xanh chè tràn xuống Thung lũng đầy hương thơm Bao nắng non nhảy múa Khi mưa lành khẽ hôn Bao rễ chè trong đất Kiên cường như con người...
Nỗi buồn tôi gửi em xưa Em đem muối hộ bây giờ đã xong? Nỗi buồn tím tái chiều đông Có con diều lượn mà không dây diều Nỗi buồn đi giữa chợ chiều Mua ôm không xuể bao nhiêu mỏi mòn...
nhiều khi tôi thấy mình đã ra khỏi gian phòng bé nhỏ chật chội với bốn bức tường, một cửa chính và một cửa sổ bộn bề sách vở trên bàn làm việc góc bàn phấn chẳng hề ngăn nắp tủ áo đầy ắp ưu tư chẳng ít lần...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



