
- Trang văn

Mãi là kỷ niệm đẹp!
Ngày đó tôi học trường làng, lần đầu khi được nhà trường gọi lên nhận thư do chú bưu tá mang đến, đọc tên mình ghi trang trọng trên giấy mời tham gia trại viết, với đứa trẻ chín mười tuổi hồi đó, cảm giác thật là “vi diệu”, theo ngôn ngữ bây giờ. Bởi sẽ được đi học xa nhà 2 tuần, tận trên tỉnh, được ăn cơm tập thể, ngủ tập thể, được đi điền dã…...
Sen ngời tinh khôi
Để rồi, vào khoảnh khắc tinh mơ của một buổi sáng mát lành, mình được ngồi giữa một đầm sen mênh mang ngan ngát hương đưa. Thấy mình như vừa đi qua một giọt sương trong veo. Như vừa đi qua một cơn mưa ấm nồng. Như vừa đi qua một khoảng trời đắm xanh đáy nước.
Bình an
Trong Tiếng Việt có hai chữ “bình yên” và “bình an”. Thoạt nghe thì thấy cả hai chữ đều hao hao như nhau, nhưng thật ra nó là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Mồ hôi
Đôi tay nhỏ nhắn mở to hết cỡ nắm lấy cán chổi ì ạch quét. Nó nặng nhọc hết lia cái chổi sang bên này rồi lại kéo sang bên kia. Trông cái chổi như muốn to hơn người nó. Mãi một lúc lâu sau cái sân gạch nhỏ mới được quét xong. Nó ngẩng đầu lên. Chợt nó thấy ươn ướt ở sau lưng.
Chuyện về một con gà
Dạo ấy tôi còn bé, mới 4, 5 tuổi gì đó. Chị Sự tôi thì đã học lớp 7. Mẹ tôi nuôi được một con gà mái đẻ. 4, 5 tuổi mà tạng người tôi còn gầy gầy là.
Giúp bà
Bà chỉ khẽ mở mắt nhìn Dung. Dung lo vô cùng. Nhà chỉ còn mỗi Dung, mẹ đi làm từ sớm, chưa biết bà ốm. Cơn sốt kéo đến nhanh quá! Nó quẩn quanh bên bà. Thỉnh thoảng nó lại đưa tay đặt lên trán bà một cái. Trán bà nóng rừng rực. Trong đầu nó chợt lóe lên một ý nghĩ.
Khoảng lặng
Cũng mười sáu tuổi, chị có vẻ lớn sớm hơn tôi, người dỏng cao, thân hình chị phát triển cân đối, phổng phao, đầy đặn và tròn lẳn là nét đầu tiên ai nhìn thấy dù thoáng qua đều đưa ra nhận xét về chị như vậy.



