
- ĐỖ THANH THỦY

Ai vẽ bầu trời
Bầu trời đẹp quá Xanh như sắc lá Xanh trong tiếng ve Giữa những trưa hè Bầu trời đẹp quá Nắng vàng khắp nơi Nắng như dải lụa Trải trên sân phơi
Chiếc nón của mẹ
Trưa hè nắng cháy Mẹ nghỉ bóng râm Nón thành chiếc quạt Chao chao hương đồng chiếc nón theo mẹ Cả những ngày mưa Tròn vo bóng nón Che đầu ban trưa.
Cái quạt
Phành phạch! Phành phạch thân quạt mảnh mai Mà sao đựng được Bao cơn gió dài Quạt là cửa mở Chớp giật liên hồi Bao làn gió mát
Tắm biển
Ra bãi tắm Em gọi nắng: - Nắng ơi, nắng Xuống đây tắm Ôi biển rộng Sao nghịch ngợm Đùn sóng lên Chạy trên cát Em tắm mát, Biển vui cười: - Tôi là biển
Lá thư mùa xuân
Tôi nhận được thư bạn Một sớm mùa xuân này Nghẹn ngào mắt như thể Ướt nhòe giọt mưa bay? Tôi nâng niu trên tay Chiếc phong bì nho nhỏ Ngỡ một cánh chim xuân
Đi học
Sáng sớm lũ trẻ con Đi học qua đồng làng Những mũ nan thấp thoáng Như cánh cò bay ngang Lúa đồng đã chín vàng Như bình minh đang dậy
Chim chích học bài
Mấy chú chim Trên dây thép Đứng học bài Kêu lích tích Chúng bảo nhau: - Đọc cho hay - Đọc cho tốt - Đừng bỏ sót - Một câu nào



