
- ĐÔNG HOA

Trở về với yêu thương
Tôi sinh ra ở thị xã Thái Bình, đúng những ngày Mỹ mở chiến dịch bắn phá miền Bắc dữ dội. Mẹ kể, lúc bom dội, bụng mẹ đã rất to, mãi mới xuống được hầm. Cái hầm ấy bây giờ là vạt rau muống mẹ trồng trước cửa cơ quan. Vừa xuống đến nơi thì bom Mỹ trút ngay gần đó.
Chia xa một kỷ niệm
Mình về nhé Anh Nắng đang tắt Những con sóng lẫn vào đêm sẫm Thành phố bên sông mờ xa vời vợi Lặng yên như chìm vào giấc mơ. Mình về nhé
Lời hát từ dòng sông
Em níu hoàng hôn vội tắt thắp sao trời từ vệt nắng sót chân mây gieo vào đêm câu thơ vụng dại chất chứa cả một miền yêu. Anh thôi tiếc tháng ngày qua
Nói Với Con
Mẹ dắt con đi dọc Việt Nam, quê hương mình Nơi những con sóng ngày đêm khắc khoải vỗ bờ đất Mẹ Nơi hàng dừa xanh biếc lá, vi vút gió ngàn xưa Nơi từng miếng đất, từng hòn sỏi thấm đẫm máu, mồ hôi cha ông ta nhiều thế kỷ.
Mẹ
Mẹ Con sợ! Mùa đông về Mẹ lạnh. Lưng ong thời con gái Mênh mông đồng rộng Nảy những nụ xinh. Đàn con cùng gánh nặng đời víu chặt Cánh đồng mẹ khô gầy Trở mùa Lại đau. Mẹ! Con giận mùa hạ Vắt kiệt dòng nước tươi mát trên cánh đồng mẹ Mẹ hao gầy, Mẹ đã xế chiều rồi.
ĐÔNG HOA
Tôi sinh ra ở thị xã Thái Bình, đúng những ngày Mỹ mở chiến dịch bắn phá miền Bắc dữ dội. Mẹ kể, lúc bom dội, bụng mẹ đã rất to, mãi mới xuống được hầm. Cái hầm ấy bây giờ là vạt rau muống mẹ trồng trước cửa cơ quan. Vừa xuống đến nơi thì bom Mỹ trút ngay gần đó.



