
- NGUYỄN LINH KHIẾU

Sen đỉnh đồi Roma
Nở trắng muốt bầu trời mùa hạ những đóa sen đỉnh đồi Roma tuổi thơ mẹ hát lên chùa bẻ một cành sen tuổi thơ cha hát bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen thơm ngát bầu trời những đóa sen ngày xưa tổ tiên ta ở nơi này
Gió Lào
Ở miền gió nóng thời không đỏ như mắt người khi ta yêu khi ta mơ tưởng run rẩy cánh đồng gió Lào chúng sinh thiên không lơ lửng
Kiều Mạch
thăm thẳm trong sương cánh đồng kiều mạch đá sắc nhọn miên man nở bông hoa dịu dàng tinh khiết một mình một mùi hương một nhan sắc một cao nguyên đá một cổng trời Quản Bạ heo hút chênh vênh
Sen nâu
Nở tĩnh lặng trong ngôi nhà của ta những đóa sen nâu âm thầm kiêu hãnh líu ríu chân cầu thang méo mó nơi chiếu nghỉ tần ngần một xó xỉnh nào thì thào ngôn ngữ thất truyền những đóa sen nâu ngân nga giai điệu gì những đóa sen nâu thở than nguyện cầu hay hoan hỉ
Cánh đồng Ô liu
Trên cánh đồng ô liu Newhaven muốn viết câu thơ xanh biếc tôi cánh đồng ô liu dịu dàng trĩu quả sợ ai đó gào lên thằng bé nhà quê còi cọc đi đâu mà lên giọng
Lá non mùa Hà Nội (5)
Hà Nội ngàn năm lá non ở trên cao lá non ở ngang môi lá non nồng nàn bàn chân khu vườn buổi sớm ta ngước lên lá non dịu dàng ta cúi xuống lá non kiêu hãnh
Lá non mùa Hà Nội (4)
vì sao nỗi nhớ không nói với em có một người trai sống ở Hà Nội vẫn mong em trở về vì sao nỗi nhớ không nói với em có một người trai sống ở Hà Nội không có em Hà Nội hoàn toàn tuềnh toàng tạm bợ không có em nghĩa là cuộc đời này hoàn toàn vô nghĩa



