
- NGUYỄN LINH KHIẾU

Mùa thu Jinggangshan
Dưới bầu trời mùa thu trong suốt em nói em không có tình cảm với anh nghe câu ấy không thể nào không phát khóc hơi lạnh sương mù khuất nẻo Jinggangshan Những cây ngô đồng đã lấp lánh sắc vàng những cây phong đã rực hồng vòm lá
Chiếc ghế
Thầy Thỏn vừa giảng bài vừa đi lại tung tăng khắp lớp. Mắt thầy cú vọ náo liên nghiêng ngó khắp lượt. Giọng thầy sắc nhọn đanh thép. Học sinh cứ gọi là chết khiếp.
Làm đàn bà
Buổi chiều thư thả dạo phố xem hàng tơ lụa. Vào một dinh thự cổ giới thiệu tinh hoa tơ lụa Jiangsu. Khi bước ra bỗng gặp một cây hòe cổ thụ sừng sững một góc sân. Gặp hòe nao nao chợt nhớ chuyện xưa.
Vết đỏ
Thủy triều rút bọn trẻ dùng tay xúc bùn dưới bãi bồi đắp từ đỉnh xuống chân đê làm thành một cái máng bùn. Đê biển rất cao sườn dốc đứng tạo nên một cái máng trượt hoàn hảo. Dù bùn trơn đê dốc nhưng bọn trẻ phải trần truồng thì mới trơn trượt được.
Hoàng hôn Việt Nam Phật quốc tự
nhà sư trẻ dẫn ta lên sân thượng trai phòng Việt Nam Phật quốc tự xung quanh tráng lệ những ngôi chùa của những quốc Phật tạo thành một hợp chủng quốc chùa chiền ngôi chùa Việt thênh thang giữa cánh đồng mênh mông nước mênh mông
Đêm sáng
Ngày nào không nổi gió lớn ban đêm trời rất sáng. Những ngôi sao xanh biếc chới với hư không. Đêm phương Bắc thăm thẳm trong vắt như thể mắt ai đã xa lâu rồi. Mắt ấy bây giờ không biết ở đâu. Đau đáu nhìn trong giá buốt. Buốt giá nhìn xót xa. Xót xa nhìn hư vô. Hư vô nhìn tuyệt vọng.
Trăng non
Sớm mai thức dậy một mình đi ra khu vườn trường. Khu vườn lạnh giá yên ắng lạ lùng. Không tiếng côn trùng không tiếng chim không tiếng lá. Sớm mai bầu trời rỗng không trong suốt. Một bầu trời tuyệt đối hư không.



