
- NGUYỄN LINH KHIẾU

Hoạn trâu
Sớm nào thú ý đến nhờ bà Nội nấu hộ nồi nước sôi nghĩa là hôm ấy hoạn trâu. Nhà Cò Bé sát sân kho hợp tác xã. Ngõ rộng lại có một hàng duối cổ. Đó là nơi bao năm tập kết trâu đực về để hoạn.
Chùa Một Mái
Khoảng năm 1985/1986 mình cùng một đoàn nghiên cứu Phật giáo lần đầu tiên lên Yên Tử. Đường núi nhỏ hẹp quanh co. Bậc đá dốc. Cây xòa ra che khuất đường. Ở nơi dốc đứng khách phải bám những thân trúc để đu người trèo lên.
Nước suối
Về công tác ở Tràng Xá cán bộ địa phương thu xếp cho chúng mình ở khu nhà Uỷ ban xã. Khu hành chính xã cách biệt dân cư. Khuôn viên rộng rãi sạch sẽ nhưng không có giếng nước.
Động Thiên đường
Ra đến cửa hai đứa ngoái lại nhìn động Thiên đường. Ngập tràn cảm giác phiêu linh. Vừa ngẩn ngơ luyến tiếc. Vừa băn khoăn nghi hoặc. Có phải mình vừa bước ra khỏi thiên đường không.
Gồ voi
Gồ Voi là một núi cát sừng sững kéo dài phía sau làng. Nhìn xa nó giống hệt một con cá ông voi khổng lồ nằm sấp, xanh thẫm. Gồ Voi toàn cát trắng nhưng là một rừng hoang rậm rạp, âm u, toàn cây lạ. Truyền lại là đều do ma trồng.
Con khỉ cổ trắng
Xe của đoàn đến Tam Đảo thì ánh ngày đã chạng vạng. Sau khi nhận phòng. Mình mở cửa sổ cho thông thoáng thì thấy một đàn khỉ lông vàng khá đông đang ồn ào ăn những trái chín ở một cây sung lớn. Thấy bóng người, lũ khỉ có vẻ cảnh giác.
Bướm ong
Chuyện ong bướm tưởng đã xong. Ai ngờ đến cầu kính bạn lại hỏi anh có biết tại sao ong chăm chỉ còn bướm nhởn nhơ không.



