• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Gồ voi

Thứ sáu - 13/03/2026 08:37



(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)



Gồ Voi

(Nguyễn Linh Khiếu)

 

Gồ Voi là một núi cát sừng sững kéo dài phía sau làng. Nhìn xa nó giống hệt một con cá ông voi khổng lồ nằm sấp, xanh thẫm. Gồ Voi toàn cát trắng nhưng là một rừng hoang rậm rạp, âm u, toàn cây lạ. Truyền lại là đều do ma trồng.

Người ta cho máy ủi về san phẳng Gồ Voi để lấy đất trồng trọt. Khi máy ủi xúc cát, đầu lâu xương người, xương cá, xương động vật, tầng tầng lớp lớp chồng chất, trắng ởn. Rợn người. Thợ lái máy ủi hồn vía lên mây. Phải thay mấy kíp thợ mới san được một góc nhỏ. Kế hoạch san phẳng Gồ Voi bỏ dở.

Góc san ủi ấy trồng dâu nuôi tằm. Chỉ vài năm, dâu bén đất mới xanh ngắt. Thấy lũ chim tụ tập ồn ào ở nương dâu, lũ trẻ rình mò và phát hiện ra trái dâu chín có vị ngọt. Những trái dâu căng mọng, đỏ sẫm, có vị chua chua dôn dốt rất ưa miệng. Lũ trẻ thèm ngọt, gặp trái dâu còn gì bằng.

Vào mùa dâu chín, lũ trẻ kéo nhau đến Gồ Voi hái quả. Một lần sau khi ăn dâu chín đã căng bụng, chúng tò mò rủ nhau chui vào rừng hoang. Cây cối rậm rạp, dây leo chằng chịt, cành lá đung đưa, chim chuột rúc rích, rắn rết sột soạt. Bọn trẻ dúm vào nhau sợ hãi nhưng vẫn liều lĩnh bò thật sâu vào rừng.

Bất ngờ chúng thấy giữa rừng hoang có một ngôi mộ hoang giữa một khoảng đất trống. Ngôi mộ cổ xây bằng gạch đã mòn mục nhưng vẫn oai vệ uy nghi. Ngôi mộ nằm chính giữa khoảng trống rộng tròn như một cái sân lớn, tịnh không một cây cỏ nào mọc.

Xung quanh mộ, cát trắng long lanh trũng xuống, được nện chặt như thể ngày đêm vẫn có hàng ngàn bước chân người nhảy múa lượn vòng quanh ngôi mộ cổ. Chúng ngước lên một vòm xanh tua tủa lá cành vươn ra, chờn vờn uốn lượn như thể ngàn vạn cánh tay ma múa may che chở ngôi mộ. Đâu đó rền rĩ tiếng chuột rúc, cú kêu, mèo gào, vượn hú.

Bỗng từ đỉnh mộ chui ra một con cáo đen quái đản. Nó nanh nọc dướn cổ ngó nghiêng bốn phía rồi nhìn chằm chằm lũ trẻ, nhe hàm răng nhọn hoắt, trắng ởn, khừ khừ rợn óc. Bọn trẻ dựng tóc gáy, rụng rời chân tay, hồn xiêu phách lạc. Chúng chết lặng. Có đứa vãi đái ra quần.

Đúng lúc ấy không hiểu sao Cò Bé bất giác buột miệng: Về thôi chúng mày ơi. Tiếng nó lạc giọng nhưng lại phá tan không gian rợn ngợp u uất ngột ngạt ma mị...

Cả lũ bừng tỉnh, hoảng hốt nối đuôi nhau bò ngược trở lại, cuống cuồng chạy thục mạng để thoát thân.

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.