
- Trang văn

Chuyện của bé
Thứ bảy - 14/03/2026 18:15

(Ảnh: St)
CHUYỆN CỦA BÉ
Vậy là năm nay bé vào lớp một. Cái lớp một đầy thú vị là niềm vui của bé. Bé học chăm lắm. Buổi sáng, bé đến trường tập viết. Đến trưa, bé ăn cơm rồi lại viết. Chữ đầu tiên bé viết là chữ O. Đôi tay bé run run. Có lẽ bé thích lắm. Chữ O lúc đầu bé viết còn méo mó. Thấy thế, bé lại sửa, lại xóa. Cuối cùng, bé giơ cho tôi xem. Quả thật, bé đã viết được một chữ O tròn trĩnh, xinh xinh, nổi bật trên tấm bảng con đen nhánh.
- Bé Ngọc viết chữ O đẹp quá!
Được tôi khen, bé thích lắm, nũng nịu bé bá lấy vai tôi, hôn chùn chụt.
- Chị Lan dạy em chữ khác đi!
Tôi nhìn bé và ừ khẽ.
Lúc ấy, bé vui lắm, vừa đi lấy bảng, bé vừa nhảy chân sáo, miệng đọc mấy câu thơ nghe ngộ nghĩnh: “Ô thời đội mũ/ Ơ thời có râu”
Tôi phá lên cười, chạy vội ôm bé vào lòng. Tôi dạy bé tập viết. Cầm tay bé, tôi đưa từng nét chữ trên tấm bảng con. Bé tô đi tô lại. Dạy bé xong chữ a, tôi dạy bé chữ ô. Bé vui lắm, thủ thỉ với tôi:
- Chị Lan ơi! Các bạn bảo rằng: đứa nào được điểm 10 thì được ra kho lấy thóc, là học sinh giỏi. Thích quá chị nhỉ!
Tôi ôm bé, thơm vào đôi má bầu bầu của bé:
- Nếu vậy, bé phải học thật giỏi!
Hôm sau, bé đến trường. Trưa về, mặt bé ỉu xìu. Tôi hỏi:
- Hôm nay bé làm sao mà buồn thế?
Bé mếu máo nói:
- Chị ơi, em được có 8 điểm thôi. Cái Hồng, cái Huệ được điểm 9. Điểm 10. Vậy mà…
Tôi ôm bé, bé mở vở cho tôi xem.
- Ồ! Bé viết thế này chả trách, chẳng thẳng hàng đâu. Bé viết “leo dốc rồi xuống dốc” dữ quá.
Bé lặng khóc, im thin thít nghe tôi nói.
- Bé phải cố gắng nữa.
-Vâng! Tiếng “Vâng” của bé đanh lại như lời hứa. Trưa hôm đó, bé kéo tôi ra dưới giàn thiên lý, ngồi dạy bé tập viết. Bé cắm cúi, viết say sưa. Những nét phấn ngây thơ đưa đều trên chiếc bảng. Mắt bé long lanh. Miệng bé cười và khe khẽ đọc. Bé đã viết thành thạo chữ o, a, ô. Thấy đã đến giờ ngủ trưa, tôi bảo bé:
-Ngừng tay đã, bé đi ngủ đi, chốc dậy viết tiếp.
-Ứ, em phải viết thật đẹp để mai được điểm 10 cơ.
-Bé muốn đạt điểm 10 thì phải ngủ đi chứ!
Ngoan ngoãn, bé nằm xuống và ngủ. Gió lồng lộng tung bay tóc bé. Tôi ngắm bé. Bé đang ngủ ngon. Miệng bé cười chúm chím. Bé đang mơ. Điểm 10 cứ nhảy nhót trong óc bé. Bé rạo rực. Ngày mai bé sẽ được điểm 10. Bé sẽ được… Giọng bé bỗng thỏ thẻ:
- Em phải viết cho thật đẹp để mai được điểm 10 cơ! Rồi bé lại ngủ, lại mơ. Giấc ngủ chập chờn với những điểm 10 đỏ chói. Điểm 10 biến thành hoa, hoa lại hiện thành điểm 10. Cứ thế… cứ thế… Bé mơ một giấc mơ tốt đẹp.
Trại hè 1988
Phạm Thị Minh Tơ
Xóm 5, xã Vũ Đoài



