
- Trang văn

Tỏ tình ngày tận thế
Thứ tư - 18/03/2026 09:00

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
TỎ TÌNH NGÀY TẬN THẾ
Vậy là ngày tận thế đã đến. Em đã hưởng tới gần mười tiếng đồng hồ rồi, mới hiểu được, cho đến giờ này phút này, tận thế nghĩa là vẫn được sống thêm, yêu thêm, hy vọng thêm…, đồng thời cũng là mệt mỏi thêm, chán nản thêm, thất vọng thêm… cho đến khi chỉ còn duy nhất dấu chấm hết cho tất cả.
Tận thế vĩnh viễn chỉ là một khái niệm khi người ta đang sống.
Tâm thế của con người khi đối diện với “cái chết” được báo trước, trước bước đường cùng, suy cho cùng đều là chấp nhận. Vấn đề là chấp nhận tích cực hay chấp nhận tiêu cực mà thôi.
Không đao to búa lớn, một phụ nữ nội trợ trẻ chia sẻ trên facebook rằng “vì nghĩ sắp tận thế nên chẳng thiết mua sắm gì hết. Tối 20/12 nhà hết sạch gạo, mì tôm, trứng... nên có gì ăn đấy cho qua ngày. Nếu 21/12 chưa phải là tận thế thì lại phải đi mua gạo, mì tôm và trứng vậy !”. Nhưng cũng có một phụ nữ nội trợ khác, với chia sẻ thực tế hơn: “đón tận thế phải mua bào ngư, vi cá, yến sào mà ăn chứ sao lại mì tôm với trứng? Tiền có còn xài được nữa đâu mà tiết kiệm???”
Thế nên có em gái “trong lúc nằm im rình rập, nghe ngóng những biến chuyển của đất trời khi bước sang ngày 21/12” đã bất giác “muốn bày tỏ tình bằng hữu, chị em, đồng nghiệp, đồng bọn, bang hội... “ bằng việc “cần phải tụ họp, chia sớt buồn vui quanh nồi lẩu, san sẻ lam lũ cuộc đời ở đâu đó trên mặt bánh gato, dìm muộn phiền xuống đáy những cafe và rượu”. Theo em gái này, thì “xét cho cùng, phía sau những yêu thương, thân thiết vẫn cứ là ẩm thực”. Và “kể cả ngày mai có tận thế thật thì mình vẫn vẹn nguyên tâm hồn ăn uống đầy rẫy mâu thuẫn với lý trí và hình dáng phúc hậu, đặc biệt là vẫn vẹn nguyên tấm chân tình giữa cuộc đời xô bồ này…”
Người ta sẽ làm gì trước giờ G, ngày N?
Một chàng trẻ trung, đẹp trai, tính cách “đàn ông một cây” cũng “hạ giọng” thắc thỏm tự vấn mình “sẽ làm gì trước giờ G, ngày N” đầy sự lưỡng lự: “Gọi điện cho các bạn gái để nói rằng: “So rì, có lần anh đã làm em khóc?”. Trìu mến nhìn thằng Sếp vẫn hay la hét hết mình mà nói: “Này, em tha lỗi cho anh đấy. Đằng nào cũng ra ma cả thôi”. Nắm tay một cô bé ngoài đường và nói bâng quơ: “Hóa ra không có người phụ nữ nào là xấu cả”. Cho bà già ăn xin một tờ ông cụ râu xanh để khoái trá nhìn bà cụ mắt chữ A mồm chữ O. Có một tỷ thứ mà ngày thường người ta không làm sẽ được làm trong ngày tận thế…”. Rồi chàng tìm đến được lời giải cho bản thân mình:” Cần phải say sưa với bạn bè. Tận thế dường như sẽ bắt đầu bằng việc những thằng đang tỉnh, đang mải kiếm tiền như rô-bốt bắt đầu ngã quay táng ra đất. Ha ha. Còn có thể làm gì hơn trước ngày tận thế bi giờ!”. Nhưng cũng chính “chàng” này, tới một bữa nhậu sau đó với “những thằng bạn sợ chết” đã không chỉ “góp 4 triệu cho cơm có thịt”, mà còn “tình nguyện góp 2 xe 1,25 tấn cho chuyến đi Hà Giang sắp tới” và biến quán cafe chỗ tụ tập của họ thành điểm tiếp nhận áo ấm, chăn ấm cho những người khốn khó đang chịu rét mướt trên núi cao với lời kêu gọi “ Ai là bạn Đ.T., vì sao không vào vote? Và đóng góp để cuộc sống không vô nghĩa trước ngày tận thế ?”
Đợi chờ, thấp thỏm để đi đến một kết luận có “tính phát hiện” rằng “ngày tận thế” rốt cuộc cũng tựa như một “phép thử” để biết rõ hơn đôi chút “ai là ai”, một “cảm giác mạnh” cho đám đông mà không mất tiền mua…, kể cũng thú vị.
Không ít những người vững chãi như thành trì, chỉ cười khẩy trước lượng fan đông đảo của truyền thuyết Maya, đặc biệt là những cư dân mạng – những người “đón tận thế như đón giao thừa”; cũng không ít bậc mày râu chịu không nổi đã phải than vãn thành lời khi thấy “chuyện nhảm” đó đã và đang tiếp tục tiêu tốn thời gian, sức lực, tinh thần của nhiều cư dân trái đất năm 2012 quá mức bình thường :
“Có lẽ cuộc sống của đa phần nhân loại đều rất tẻ nhạt nên đành phải lấy cả chuyện tầm phào để giải trí. Hết khôn dồn tới dại... Ngày tận thế là một thí dụ...
Nhưng có lẽ trong cuộc sống luôn phải chịu sức ép của tính duy lý, thỉnh thoảng hóa rồ một tí cũng là phương pháp trị liệu tâm lý tốt?
Chán nhất là lúc nào cũng phải tỏ ra thông minh, tỉnh táo!”.
Thôi thì, vở diễn nào cũng đi đến hồi kết.
Sự thật là đã có một thế giới không ngủ vì sự thao thức của nỗi ám ảnh! Không dữ dội như nỗi ám ảnh chiến tranh, nó là nỗi ám ảnh về sự bất lực, về cái chết không thể kháng cự, về sự tận diệt, về sự vĩ đại của số không (0)… nhưng lớn hơn cả là ám ảnh về sự mất mát.
Mất nhau. Mất tất cả. Chỉ còn những hạt bụi va vào nhau vô tri giữa một vũ trụ vô tri.
Ngày đứng trước nó, đối diện với nó, ta biết mình là ai, ta biết mình cần gì nhất.
Đó là một lời tỏ tình. Thật vậy. Vì thế mà có một (hay nhiều) người con trai (và cả những cô gái nữa chứ) cứ đắn đo mãi, đấu tranh tư tưởng mãi, rồi cuối cùng cũng đi đến một quyết định dũng cảm nhất trong đời của họ: tỏ tình thành lời với người bấy lâu trong mộng. Vì biết đâu chẳng còn có cơ hội nào cho chàng trai, cho cô gái? Nhu cầu phải nói ra cái điều mà biết rằng có thể sẽ không bao giờ có thể nói ra được nữa bỗng lớn hơn tất cả. Anh yêu em. Em yêu anh. Anh (em) có biết không…
Lời này có lẽ gồm cả thành thật lẫn cợt đùa :“Mai tận thế rồi có em nào thích mình thì thổ lộ đi...! ai nợ nần chưa giả thì giả nhanh...”. Mấy câu thơ “nhân cơ hội dỗ dành” này của thi sĩ H.T.Q. cũng bộc bạch điều đó, dù ít nhiều cũng có sự “làm dáng” của anh trước các nàng:
“Nếu một mai mình phải xa nhau
Đối với anh chính là ngày tận thế
Nếu thật có một ngày như vậy
Anh bỏ tất tật, để chạy đến bên em …”
Nghe mới thật tâm trạng làm sao. Nếu có một ngày mai như vậy ! Chính H.T.Q. sau đó cũng đã lập tức có “Tình ca mới sau ngày tận thế”, dành cho một, hoặc nhiều em nào đó, rằng:
“Hãy nhìn vào mắt anh và tĩnh lại,
Ta không phải đầu tiên cũng không phải cuối cùng…”
“Nếu thực sự chỉ còn ngày hôm nay để sống và chấp nhận ngày mai là tận thế, thì sẽ có bao người tiếc nuối vì đã đánh đổi những yêu thương thực sự lấy vài giờ phù phiếm?”. Câu hỏi này của một tác giả trên facebook, hẳn không chỉ khiến em và những comment vui vẻ phải “một phút tưởng niệm” cho những trải nghiệm sống của chính mình.
Có những người còn sống mà đã “tận thế” từ lâu.
Có những người, đã “tận thế” bao giờ mà như vẫn còn đó, vẫn ở bên ta, đi lại, nói cười, ánh mắt đau đáu lòng ta, lời nói đau đáu tim ta…
Có những mối tình, có những có những mối tình, như trong câu hát nọ, mãi mãi là bắt đầu, như ngọn lửa mới nhen, như cây mới nụ, như nắng sớm mai, như tuyết đầu mùa, như ta mười bảy và chàng hai mươi, trẻ mãi không già, trường sinh bất tử.
Có những yêu thương, chỉ muốn cho và cho mãi, như thể ngày mai là ngày cuối cùng, như thể con đường đã tận, như thể phía trước là vực sâu thăm thẳm là biển khơi trùng trùng.
Đó đâu phải là chuyện trên phim trên ảnh, trong tiểu thuyết ba xu hoặc trong những tưởng tượng lãng mạn của mấy cô cậu học trò.
Đó chính là câu chuyện của ngày tận thế, là nỗi ám ảnh mà người Maya để lại, là nỗi hồi hộp của một phần nhân loại trong suốt những ngày qua.
“Ngày tận thế” hóa ra cũng thật tuyệt vời.
21.12.2012
Mộc Miên phu nhân



