• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Đi qua ngày bão giông

Thứ tư - 18/03/2026 11:28



(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)


 

ĐI QUA NGÀY BÃO GIÔNG

(Nguyễn Diệu Liên)


Có những lúc ta cứ ngỡ cơn mưa sẽ làm ướt mãi cả bầu trời đời mình. Những hạt mưa rơi xuống không chỉ làm ướt con đường, mái hiên hay những tán lá run rẩy trong gió, mà còn thấm vào lòng người, khiến mọi thứ trở nên xám xịt và nặng trĩu. Ta tưởng nỗi buồn cũng như cơn mưa ấy — cứ rơi mãi, rơi mãi không dứt. Nhưng rồi một buổi sớm nào đó, khi những đám mây chậm rãi trôi đi, nắng lại dịu dàng ghé xuống. Ánh nắng ấm áp len qua từng kẽ lá, trải vàng lên mặt đường còn ướt nước, hong khô những vũng mưa còn sót lại, và cũng lặng lẽ hong khô cả những góc ẩm ướt trong trái tim. Hóa ra, cuộc đời luôn biết cách cân bằng: mưa đến để đất trời dịu lại, và nắng trở về để mọi thứ bừng sáng hơn.


Ta cũng từng nghĩ rằng chỉ khi buồn con người mới khóc. Nước mắt dường như là ngôn ngữ của những ngày u tối. Nhưng rồi có một ngày, khi niềm vui bất chợt dâng đầy trong lồng ngực, ta lại bật khóc — những giọt nước mắt trong veo, nóng hổi và vỡ òa. Hóa ra cảm xúc của con người sâu sắc đến mức cả nỗi buồn lẫn niềm vui đều có thể hóa thành nước mắt. Có những giọt rơi xuống vì đau, nhưng cũng có những giọt rơi xuống vì trái tim quá đầy yêu thương và hạnh phúc.


Cuộc đời giống như biển lớn, sẽ có lúc lặng sóng, cũng có lúc dậy bão. Những cơn sóng gió có thể khiến con thuyền chao đảo, khiến ta tưởng như mình sắp lạc giữa đại dương mênh mông. Có những ngày bầu trời tối sầm lại, gió gào lên từng hồi, và ta chỉ biết lặng lẽ bước đi trong mưa, vừa đi vừa tự hỏi liệu bình yên có còn ở phía trước. Nhưng rồi ta vẫn bước tiếp, dù chậm rãi, dù mỏi mệt.


Và đến một ngày, khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta mới nhận ra mình đã đi qua những ngày bão giông ấy từ lúc nào không hay, chính những ngày giông bão đã dạy mình cách vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn. Khi bão tan, mặt biển lại phẳng lặng, ánh trời lại soi xuống làn nước xanh trong và lòng người cũng trưởng thành hơn. Những vết xước của ngày cũ không còn đau nhói nữa, chúng trở thành dấu vết của một hành trình đã vượt qua.


Bởi vậy, nếu hôm nay trời đang mưa, nếu lòng ta đang nặng trĩu, hãy cứ tin rằng ở phía cuối cơn bão vẫn có ánh nắng đang chờ. Sóng gió rồi sẽ qua, và khi đi qua hết những ngày bão giông, ta sẽ thấy an yên lặng lẽ trở về, dịu dàng như một buổi nắng ấm sau cơn mưa. Rồi một ngày, giữa khoảng trời bình yên, ta sẽ mỉm cười và hiểu rằng: sau tất cả, an yên vẫn luôn chờ ta ở phía cuối con đường.
 

Hà Nội, 17/03/2026

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.