
- Trang văn

Chán quá! Lại quên rồi!
Thứ hai - 16/03/2026 09:44

(Ảnh: Pixabay)
CHÁN QUÁ! LẠI QUÊN RỒI…
(Thanh Bình)
Buổi sáng hẹn hò đưa cháu đi tái khám, hai U70 ăn sáng rồi lên đường, từ quán cháo lòng ra, lối tránh ngập duy nhất đến được nhà cháu như cái họng gà tắc nghẹn. Ngõ hẹp khoảng 5-6m tuỳ đoạn, hơn 1 km hai dòng xe ô tô (xe con, xe nhỡ, xe tải nhỏ…) đối đầu, chèn vào chỗ trống là các loại xe máy to, nhỏ. Cái xe đỏ mèng mèng của nhà nó nối vào dòng xe ngay ngã ba, nép mình hết cỡ để chỗ cho dòng xe đối diện có chỗ thoát ra.
15-20’ trôi qua, không nhúc nhích, thêm nguy cơ có thêm xe mới nối vào đuôi xe nhà nó thì chắc chắn là bọc kín kiểu “không cho chúng nó thoát”. Ông xã chép miệng:
- Thôi, báo con chiều đi. Mình thoát nhanh còn kịp, gan tí nữa ra cũng không có lối đâu.
- Ok. Vậy quay thôi. Anh thả em cổng An Khánh, em lội vào xem con cháu cần gì không? Chiều anh đón mấy bà cháu.
Ông xã kiểu “chán chả muốn nói”, rẽ ra đi về hướng ngược lại về nhà, lượn qua cổng chào An Khánh. Nó ung dung ngồi nhìn đường, ồ… à… thương cháu grab, xót cháu bé ngồi sau xe máy người mẹ trẻ, lo cái xe 4 chỗ ngay trước mặt dập dìu sóng vỗ…
Xe đi chậm lại rồi dừng hẳn ở đầu ngã tư, giáp thềm hè bên trái, Ông Xã nhìn con đường ngập nước, lưỡng lự, rồi cũng phải cất lời:
- Đấy! Xuống đi! Đi tắt lên hè cho đỡ ngập
- Xuống đây ạ? Ngập thế này sao lại xuống?
- Thì bảo thả ở đây lội bộ vào cháu còn gì!
- Ừ nhỉ! Em quên… để em xuống.
Nó lội gần 200m và đi bộ khoảng 2 km, cứ men hè râm mà đi, khoảng 20’ thì đến nhà cháu. Bấm thang, lên tầng, cửa nhà mở sẵn. Giống như hôm kia, hôm qua, hắn đi vào nhà, đi thẳng vào phòng cháu.
Cháu nằm bình an trên đùi mẹ, thảnh thơi ngủ. Con dâu tranh thủ trả lời tin nhắn và lướt mạng.
Đúng lúc hạ mông xuống giường, sắp cất lời hỏi, nó mới sực nhớ: Sáng nay Ông Bà đã đưa cháu lớn đi học. Vậy thì nó đâu cần về đây làm gì chứ! Một mẹ - Một con, con dâu nó đã nhẹ tênh tênh như thế, gần 2 tháng rồi.
Một xíu thì em bé sơ sinh tỉnh giấc, nằm dài vặn vẹo & toe toét cười.
- Con có cần mẹ hỗ trợ cơm nước gì không?
- Không mẹ ạ. Con cứ thế này rồi chơi với con và cho nó ăn, rồi thay bỉm… cũng không vất gì đâu ạ.
- Ờ… thế mẹ về nghỉ ngơi… Sáng nay quên uống thuốc…
- Vâng ạ!
Nghe con dâu vâng, vẻ nhẹ nhõm, nhàn nhã… nó mới đặt xe. Nhìn thời gian đợi xe 9’ và quãng đường tài xế còn khá xa, nó chọn Bụi Coffee với ly đen, nhấm nháp… và đợi.
Nó mải kể chuyện, lại quên uống thuốc… thôi, tạm dừng đã, kẻo thêm đoạn nữa là quên thuốc thật đấy



