
- Trang văn

Lãng tử gặp may
Thứ năm - 19/03/2026 10:43

(Ảnh: Pixabay)
LÃNG TỬ GẶP MAY
(Lương Duyên Thắng)
Hắn là kẻ ưa bông phèng nhưng bù lại gặp nhiều may mắn. 16 tuổi lớ ngớ vớ huy chương, tốt nghiệp cấp 3, kỳ thi đại học lôi xềnh xệch hắn vào trường đại học. Hắn là kẻ nhút nhát, lười học lại là kẻ ít tuổi nhất khóa nên cũng chẳng ai để ý đến... Học đâu biết đấy, đứng dậy quên ngay. Nhưng vì phòng hắn ở có nhiều người giỏi quá nên hắn phải cố học cho đến nơi đến chốn. Này nhé, phòng có tới 5 hay 6 anh là bộ đội về, có anh N cận hát hay đàn giỏi, anh bạn T. viết đẹp vẽ giỏi, tán gái cừ, bạn P. hào hoa chơi cầu lông đá cầu nhất khoá.., và vvvv…
May mắn rồi hắn cũng tốt nghiệp và ra trường vì chẳng trường nào muốn giữ cái tay hâm hâm bông phèng như hắn ờ lại.
Số phận run rủi đưa đẩy hắn về miền Trung nắng gió với biển xanh cát trắng nắng vàng. Vì hắn hâm nên hắn chỉ thích làm những gì hắn thích. Mọi lời khuyên, phải thế này, phải thế kia, hắn đều bỏ ngoài tai. Kệ. Hắn muốn chỉ là hắn thôi, lãng tử bông phèng ba láp miễn là không hại tới ai. Cứ thế hắn đi làm và dõi theo sự tiến bộ của xã hội của công nghệ
Năm 1993 những chiếc máy nhắn tin ra đời. Hắn lấy làm thích thú...nhưng bấy giờ với hắn cũng là chuyện xa xỉ. Hắn nghe tiếng Tít, tít mấy kẻ nhắn tin cho nhau mà thèm nhỏ dãi… Điện thoại ra đời …
1999 những chiếc NOKIA và Motorola cục gạch để liên lạc, để gọi điện đã cho hắn nhiều tiện ích nhưng hắn chỉ biết nhìn chứ lương quèn như hắn lấy gì mà mua nhỉ… Những tiến bộ khoa học kỹ thuật đã thay đổi rất nhanh. Qua vài ba năm ông FB ra đời, hắn lại gặp may, khi hắn mua một bộ ấm chén, cửa hàng lại khuyến mại hắn một cái IPad (hắn về nói với vợ như thế và khen như mưa cái cửa hàng ấy… sao mà người ta tốt thế không biết).
Chả biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lập cái Facebook. Mà hắn thì xấu như ... kiểu “Răng tung tăng đi trước, môi lả lướt theo sau, môi chưa tới cổng trường, răng đã tới phòng giáo vụ.” nên không thể đưa hình được . Cũng bởi mấy anh đẹp trai, mấy chị em chụp hình chụp bóng rồi Fotoshop đưa lên oách quá , còn hắn chả biết làm gì đành ghép vần trên cái IPAD may mắn kia để làm mấy bài thơ con cóc, quả dưa... đưa đại lên! Đi mãi cũng thành đường, được thể hắn cứ hâm, hấp ra thơ. Dăm bảy bạn bè là nhạc sĩ trên facebook thích hắn thích tính bông phèng, hâm hấp của hắn đem phổ nhạc… Rồi hắn lại chán, thích đi đây đi đó.
Rồi Tết nọ hắn về thị trấn Bình Định, gặp một nhà văn. Ông ấy (nhà văn MVL) đã ngoài bảy mươi mà vẫn chăm chỉ viết và đã cho ra lò tới tập sách thứ 29. Giật mình hắn tự bảo lòng rằng tại sao hắn lại không viết được nhỉ… Thế là hắn lại cần mẫn gọt, cắt cho ra… văn. Khổ cho cái tính hâm của hắn rồi hắn cũng viết được, và sẽ viết nữa. Dự định của hắn sẽ cho in hai tập thơ cùng cái tập sách ba láp của hắn (đọc như ăn đá trộn với mì và bo bo) vào năm tới, nhân dịp khai trương công trình kỷ niệm 32 năm hắn vào Khánh Hoà lập nghiệp. Hắn đang chờ xem có trúng quả may mắn nào để có tiền in không cái đã. Mấy bạn K12 và Hoa Hồng Bạch cứ nhẩn nha mà chờ nhé.
Hy vọng hắn cũng gặp may!
Hy vọng và hy vọng sẽ như thế.



