
- Trang thơ

Những nhành ô môi
Thứ sáu - 08/05/2026 10:45

(Ảnh: St)
NHỮNG NHÀNH Ô MÔI
(Lương Duyên Thắng)
Ráng chiều nhuộm tím bến sông, bỗng nghe ai cất câu hò quê
Thương người con gái năm xưa, tóc ngang vai nhớ khăn rằn vấn vương
Một đàn cò trắng qua sông, nhớ thương nhớ ai cò kia đi tìm
Tìm người hát lý thương nhau,
đứng bên sông cất câu đò ơi
Khăn rằn em mang nhớ nhung,
Tuổi ấu thơ tôi trôi về đâu
Chiều nay dưới bóng ô môi, bến sông xưa tôi vẩn vơ đi tìm
Tìm trong ký ức năm xưa, áo bà ba, giọng hò nghe dễ thương
Đò tôi đi qua bến xưa, hoa ô môi rụng Hồng nơi bến sông
Chiều tím mênh mông,
Dòng sông xưa vẫn trôi, hai bờ kênh vẫn lở vẫn bồi
Chỉ còn tôi tìm bóng tôi, trong tháng năm trôi, như cánh ô môi rực hồng bên sông
Hỏi đàn cò trắng qua sông, có theo mây về nơi khuất xa
Hỏi dòng sông nước bao la, có nghe chăng giọng hò ai thiết tha
Chiều nay, ghé bến năm xưa, với con sông tuổi thơ bao nhớ thương
Lục bình xao xác nhớ ai, tím trên sông nhắc kỷ niệm xưa
Đàn ai da diết thiết tha, có ai ca quyện cùng tiếng sóng xô
Hò ơ….
Trăng Cần Thơ in hình in bóng
Bến Ninh Kiều từng cơn sóng xô ngang
xuồng anh chở lúa qua Làng
hỏi thăm nhà Đó hò…ơ ….
chớ hỏi thăm nhà Đó để mang cau trầu …
Hò ơi…Tiền Giang cây cối xanh tươi. Có dòng sông đục có người tôi mong. Ai về chợ Lách Vĩnh Long. Hay đi Bến Đức, Gò Công, Định Tường.
Hò ơi…Đường chiều qua ngõ Trung Lương. Long An muốn tới Kiến Tường còn xa”.
Đò tôi rời bến sông xưa, lục bình tản mát, nửa theo Vàm Nao đi vào sông Hậu nửa kia theo tôi về Chợ Mới ghé bến Tân Long. Những cánh hoa ô môi như vô tình vương đầy trên thuyền như nhắc lại tuổi thơ thời quàng khăn đỏ đùa vui cùng rơm rạ trong những chiều ngập nắng và gió…cùng mùi bùn, mùi hoa bông bần và mùi hương hoa đồng nước nổi
Ráng chiều tháng tư và những nhành ô môi của tôi.
—-------
(ghi theo lời kể của một cô bạn khăn rằn)



