
- Trang văn

Những mảnh ghép bình yên
Thứ bảy - 21/03/2026 20:03

(Ảnh: Pixabay)
NHỮNG MẢNH GHÉP BÌNH YÊN
Tôi là một học sinh đang dạo bước trên ngưỡng cửa thanh xuân của cấp ba, mang trong mình tâm hồn khao khát đi tìm những mảnh ghép bình yên giữa nhịp sống vội vã. Với tôi, việc tìm thấy bến đỗ trong ba niềm đam mê giản dị: câu cá, trồng cây và văn học chính là điều tuyệt vời nhất.
Có những buổi chiều cuối tuần, tôi chọn cách thả cần bên mặt hồ tĩnh lặng. Đó không đơn thuần là cuộc săn bắt mà là hành trình đi tìm lại chính mình, học cách kiên nhẫn nhìn những gợn sóng tan đi trong sự bình lặng.
Khi mỏi mệt, tôi lại tìm về góc vườn nhỏ, nơi chính tay mình đã gieo mầm sự sống. Nhìn một mầm non xanh bướng bỉnh vươn mình khỏi mặt đất, tôi chợt nhận ra rằng việc chăm một nhành cây hay kiên nhẫn đợi một nhịp cần, thì thành công chẳng bao giờ là một sự bùng nổ tức thì. Nó là sự kết tinh của những nỗ lực thầm lặng được ủ kỹ trong lớp vỏ thời gian, kiên nhẫn đợi chờ một ngày đủ chín để rực rỡ khai hoa và gặt hái quả ngọt sau cùng.
Và cuối cùng, linh hồn tôi nương náu ở những trang sách. Văn học với tôi không chỉ là môn học trên giảng đường, mà là cánh cửa dẫn lối vào những cuộc đời khác nhau. Văn chương dạy tôi cách nghiêng mình rung động trước một nhành hoa sớm, biết thao thức trăn trở trước những phận đời khuất lấp.
Ba niềm đam mê ấy chính là chất keo kết dính, giúp một gã lãng tử như tôi giữ được sự điềm tĩnh trước những cơn bão tuổi trẻ và giữ mãi một trái tim rực cháy giữa dòng đời ngược xuôi.
Đặng Tấn Lộc, 15 tuổi
Điện Biên Phủ, Khu phố Phước Lộc, Phường Phước Long, tỉnh Đồng Nai



