
- Trang văn

Chuyện kể của bà
Thứ ba - 24/03/2026 09:21

(Ảnh: TTT)
CHUYỆN KỂ CỦA BÀ
Đêm nay trăng sáng quá. Những đêm trăng thế này bà tôi thường kể chuyện cho chúng tôi nghe. Bà kể chuyện Tấm Cám, có cô Tấm hiền lành chăm chỉ bị mẹ con mụ dì ghẻ độc ác hành hạ nhưng cuối cùng Tấm được lấy hoàng tử và sống yên lành, còn mẹ con mụ dì ghẻ đã bị chết. Chuyện Thạch Sanh có chàng Thạch Sanh cần cù làm việc, tính tình hiền lành kết bạn với Lý Thông, bị Lý Thông lừa lọc. Cuối cùng Thạch Sanh được lấy công chúa, lên nối ngôi Vua, còn Lý Thông bị thần sét đánh chết. Rồi chuyện ông Ngô Quyền đánh quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, ông Trần Hưng Đạo ba lần đánh tan quân Nguyên, ông Quang Trung đánh tan mười vạn quân Thanh...
- Cháu nghĩ cái gì mà cứ đăm chiêu như vậy? Tiếng bà hỏi cắt ngang suy nghĩ của tôi.
Tôi ngượng ngùng trả lời:
- Dạ! Không có gì đâu bà ạ.
Lúc ấy, thằng Tuấn em tôi đi chơi về vòi:
- Bà kể chuyện đi bà ơi!
Bà kể cho chúng tôi nghe chuyện “Quả bầu tiên”. Vừa nghe, tôi vừa nghĩ: “Chưa bao giờ bà kể về chuyện gia đình tôi ngày xưa”.
- Bà ơi, bà kể chuyện gia đình ta ngày xưa đi. Tôi nói ngay khi bà ngừng lời.
Nhìn anh em tôi giây lát, rồi giọng bà trầm trầm kể:
Hồi ấy, bà đẻ bác các cháu được bốn tuổi và đang có mang bố các cháu. Nhà nghèo quá phải đi vay cám của tên Tổng Độ - một tên địa chủ giàu nhất vùng - thằng Độ trộn mùn cưa lẫn với cám nên ông các cháu ăn bị chết. Hôm ấy bà đi làm thuê, về đến nhà bà con hàng xóm bảo khi sắp chết ông các cháu có dặn: “Các bác, các cô, về nói với nhà tôi hãy cố gắng nuôi con”. Nhưng bà đã không làm đúng lời dặn của ông.
Kế đến đây bà tôi nghẹn ngào xúc động, bà quay đi khẽ nâng dải áo lên lau mắt. Với giọng run run bà kể tiếp:
- Bác các cháu bà đã cho một người hàng xóm, nhưng họ đem đi Nam mất. Sau đó bà đẻ bố các cháu. Hai mẹ con bơ vơ tưởng chết. May sao năm ấy cách mạng tháng Tám thành công đã đổi đời cho nhân dân ta.
Cu Tuấn ngủ từ bao giờ, đầu nó ngoẹo trên vai bà. Tóc bà đã bạc, gặp ánh trăng càng trắng hơn. Tôi nhìn bà, chưa bao giờ tôi thương bà đến thế, nước mắt tôi tự dưng ứa ra…
Từ ngày miền Nam giải phóng, ngày nào tôi cũng hy vọng bác tôi về.
Một hôm tôi đi học về, gặp một bác bộ đội hỏi thăm đường. Thấy bác nhắc đến tên bà, tôi giật mình nhìn bác. Sao bác lại giống bố tôi đến thế.
Hay là bác tôi?
Trên đường về, tôi giới thiệu với bác mình là cháu của gia đình bác cần gặp. Bác mừng lắm, hỏi tôi:
- Nhà cháu có đủ ăn không?
- Dạ nhà cháu cũng tạm đủ ạ!
- Cháu học lớp mấy?
- Cháu học lớp 6 ạ!
- Tên cháu là gì?
- Cháu tên là Toản.
- Bố cháu tên là gì?
- Bố cháu tên là Bình.
- Còn bác, bác tên là Thái.
Vừa đi vừa kể chuyện, chả mấy chốc hai người đã về tới nhà. Chưa đến sân tôi đã gọi to:
- Bà ơi có bác đến thăm nhà ta!
- Ai đấy cháu?
- Bác Thái ạ!
Bà lật đật chạy ra. Bà sững lại hồi lâu. Rồi bà ôm chầm lấy bác, cả hai người cùng khóc. Như còn nghi ngờ điều gì, bà lật tay áo bác, dưới khuỷu tay một cái sẹo to bằng đồng xu, bà thốt lên:
- Đúng rồi!
Đúng bác tôi rồi, tôi đoán có sai đâu, thế là tôi vội vội vàng vàng đi thổi cơm để bác ăn.
Gần tối bố tôi về, thấy nhà có khách, bố hỏi:
- Ai đấy con?
Tôi đang hồi hộp chờ bố về để khoe, thấy thế liền liến thoắng:
- Bác con đấy bố ạ! Bác Thái từ miền Nam mới về!
Thế là bố tôi chạy vội lên nhà. Tối hôm ấy, cả nhà ngồi ăn cơm bác kể lại nhà bác ở tận trong Đà Nẵng, lớn lên bác đi giải phóng quân, sau chiến thắng lịch sử mùa xuân 75 bác ra luôn ngoài này thăm gia đình.
Ở nhà tôi, bác thường kể chuyện chiến đấu cho chúng tôi nghe, bác làm cỏ vườn, trồng rau, gánh nước... Hễ tôi giành lấy để làm, bác lại ngăn “để bác làm cho, cháu cứ học đi, ở bộ đội bác làm quen rồi”.
Hôm bác đi, cả nhà tiễn bác ra tận đầu làng. Bố tôi lai bác lên bến xe, lúc lên xe, bác chào lần cuối, cả nhà cứ đứng nhìn theo hai người cho đến khi chiếc xe đã khuất sau rặng tre xanh thẳm. Mắt bà tôi đẫm lệ…
1977
Bùi Lục Từ
Học sinh lớp 7, trường cấp II Thống Nhất, Hưng Hà, Thái Bình
-------Giải C văn Thiếu niên cuộc thi “Chúng em viết và vẽ về Đảng tiên phong, dân tộc anh hùng, sông núi vẻ vang” do Báo Thiếu niên tiền phong tổ chức năm 1977



