• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Gửi em

Thứ tư - 25/03/2026 08:51


(Ảnh: Pixabay)



GỬI EM

Hà Nội, ngày… tháng .. năm.,.

 

Thu! Em gái bé bỏng của chị!

Thu ơi! Vừa nhận được thư em là chị viết thư ngay cho em đó. Chỉ tại cái tính đểnh đoảng của em nên chị phải cầm bút viết ngay thư cho em để kể một chuyện chị chưa thấy bao giờ.

Màn đêm đen dày đặc đã buông xuống thành phố. Trời mưa phùn đã hơn một tháng nay. Rét ghê! Chị co ro trong chăn mà chẳng thấy ấm. Chị nhớ nhà da diết, một nỗi nhớ cồn cào. Xa nhà chưa quen, vả lại xa đứa em “láu táu” của chị chẳng ai kể cho những chuyện vặt vãnh ngoài đường, phố.

Bỗng cửa phòng xịch mở, một tiếng ho “khụ khụ” làm chị giật mình. Một người đàn ông đã luống tuổi, dáng người cao, mặt xương bước vào và hỏi:

- Tôi hỏi… cô có phải là là... Nguyễn Thu Hiền

- Dạ thưa bác đó là lên cháu ạ ! Có chuyện gì... gì thế thưa bác!

- Không sao đâu - Bác xua tay. Cô có tin vui đây. Thư của em gái Hương Thu.

Nói rồi bác ra ngoài hành lang dắt chiếc xe đạp đã cũ, mở chiếc hòm sắt dưới gác ba ga. Bác từ từ rút thư ra và soát thư...

- Rõ khổ với nó đây - Vừa nói, bác vừa chỉ vào phong thư rồi khà khà cười.

Chị vội đốt bếp cho bác sưởi. Ngọn lửa hồng ấm áp từ từ bốc lên. Bác đưa thư run rẩy đưa hai bàn tay tím bầm vì rét hơ hơ trên ngọn lửa đang nhảy nhót. Bác xít xoa:

- Ấm quá! đỡ rét bao nhiêu...

Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt đen sạm với những vết sẹo (có lẽ do chiến tranh để lại) làm cho mặt bác dúm dó đến tội nghiệp. Chị được nhìn rõ bác hơn. Tấm thân gầy gò của bác run rẩy trong bộ quần áo bộ đội cũ, nhiều mảnh vá vụng về. Đôi dép cao-su có lẽ bác đi đã quá lâu.

- Bác tìm cháu chắc là vất vả lắm! 

- Hôm nay tôi đang nghỉ phép năm để sửa lại cái mái nhà. Nhưng ông bạn tôi ốm thế rồi tôi giúp ông ấy. Chẳng lẽ lại để thư chết gí trong thùng, mà chẳng đành lòng... Tôi ăn cơm sáng rồi đi từ tinh mơ...

Đến thư của cô thì… Tôi lần mò đến khu tập thể của trường đại học Bách Khoa như địa chỉ trên thư. Nhưng khi hỏi thì bác thường trực bảo sinh viên do đông quá nên đã chuyển một nửa số người về khu tập thể Kim Liên trong số đó có cô. Thế là tôi đạp xe về đây, tìm từ xế chiều đến giờ mới gặp được cô đấy. Thôi tôi đi nhá, chào cô!

Chị vội đứng dậy chào bác, nhưng bác đã đi nhanh ra cửa. Bóng bác nhòa dần trong đêm tối. Chị chợt nghĩ: Có lẽ ở một góc nào của thành phố, trong một căn nhà đơn sơ, vợ con bác đang quây quần bên mâm  cơm chờ bác về. Thu ơi ! Tính đểnh đoảng của em tai hại thế đấy. Hôm về chị đã bảo em là chị chuyển địa chỉ, thế mà em lại viết thư theo địa chỉ cũ làm bác đưa thư vất vả như chị đã kể.

Thu ơi! Từ trước tới nay chị không hề biết cái công việc đưa thư, một công việc âm thầm và cao cả biết nhường nào. Nếu không có những người đưa thư tận tụy và giàu lòng nhân ái như thế thì lá thư của em có đến được với chị không nhỉ? Và lá thư này có lẽ nào đến với em chăng ?

Thôi thư viết chưa dài lắm nhưng đêm cũng đã khuya, chị dừng bút chúc em mạnh khỏe, học tập tốt và sửa được cái tính đểnh đoảng, hay quên.

Hôn em của chị thật nhiều.

Chị gái yêu quý của Thu

THU HIỀN


Bùi Thị Vân Khánh,

11 tuổi Thị xã Thái Bình

—-----

* Giải khuyến khích cuộc thi “Cuộc hành trình của một lá thư”, 1988, Tổng cục Bưu điện Việt Nam và Báo Thiếu niên tiền phong.

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.