
- Trang văn

Chúng tôi cứu lợn
Thứ năm - 26/03/2026 09:05

(Ảnh: St)
CHÚNG TÔI CỨU LỢN
Mẹ tôi đi chợ Sóc mua về một con lợn bé bằng cái phích “Rạng Đông”. Mình nó trắng hồng, lại có một đốm đen ở đầu, trông thật ngộ. Chị em tôi líu riu hái rau muống bồi dưỡng lợn. Thằng Hà còn cho lợn cả một bát cháo đỗ—phần ăn sáng của nó. Thấy thế, mẹ tôi bảo:
– Mẹ cho hai chị em nuôi chung con lợn này nhé!
Chúng tôi thích quá, nhảy cẫng lên.
Từ hôm ấy, chị em tôi thay nhau đi lấy bèo lợn. Thằng Hà còn mang rổ sang tận nhà bà ngoại ở xóm bên để lấy bèo cái, vì “bèo ở ao nhà xốp, không có chất”.
Một buổi, bố mẹ tôi đi làm. Tôi đang lúi húi làm bài tập ở trên nhà thì nghe tiếng gọi thất thanh:
– Chị… chị Thủy ơi! Thôi… chết rồi!
Tôi buông bút, hốt hoảng chạy ra, thì thấy thằng Hà mặt tái mét, đứng trước cửa chuồng lợn. Thấy tôi, nó chỉ nói được: “Chị ơi! Lợn bị… ấy rồi” và bật khóc hu hu.
Đến lượt tôi tái mặt. Nhìn em tôi khóc, giọng tôi cũng lạc đi, đôi mắt tự nhiên ầng ậng nước:
– Lợn làm sao?
Hà khóc to hơn. Nó hất đầu vào phía chuồng lợn. Tôi nhìn vào, con lợn ngày thường trông “đẹp như tranh” vậy, mà giờ đây: nó nằm choãi chân, mắt đỏ ngầu. Miệng nó bọt sùi ra trắng xóa. Mặc chuồng chưa rửa, tôi vội đến bên lợn, vuốt nhẹ lên bộ lông của nó. Nhìn hai thái dương nó giật giật, nước mắt tôi trào ra. Tay tôi run lẩy bẩy không hiểu nên làm gì bây giờ?
Tôi chợt nhận ra Hà đang cầm mấy miếng vữa. Chẳng hiểu sự thể ra sao, tôi gắt lên:
– Lợn đang bị vậy, mày mang vữa vào làm gì?
Hà gạt nước mắt vừa khóc vừa kể lể:
– Em thấy (nó) lấy mồm bửa vữa ở tường ra nhai lậu xậu… Em tưởng nó thích vữa nên ra ngõ lấy mấy miếng, giã vụn rồi trộn với cám. Nó chưa ăn hết chỗ cám ấy đã bị… hức… hức…
– Thế thì rõ rồi! Tại ông tướng này cho lợn ăn nhiều vữa quá. Vừa giận, vừa thương em, tôi vẫn không rời mắt khỏi con lợn.
Tôi nhớ đến cô Lan hàng xóm. Mỗi lần lợn mệt, cô hay cho uống nước đường. Nghĩ vậy, tôi nói như ra lệnh cho Hà:
– Vào trong nhà, pha cho nó cốc nước đường mau!
Hà vất vội miếng vữa rồi răm rắp làm theo. Loáng cái, nó đã mang ra một cốc nước đường, còn kèm theo một gói thuốc nhỏ:
– Chị pha thêm thuốc B1 này vào.
– Thôi, cất đi! Mày làm “Bác sĩ” cho nó thì khéo nó ngoẻo mất đấy!
Hai chúng tôi, đứa dùng đũa cả cạy mồm lợn, đứa đổ nước đường vào. Một lát sau, con lợn nôn ra thức ăn trộn vữa. Nó mệt lả, nhưng hình như nôn ra được nó đỡ mệt mỏi. Mắt nó nhắm lại như ngủ. Vài giờ sau nó khẽ ve vẩy đuôi rồi từ từ đứng dậy, đi lại vơ vẩn trong chuồng. Chị em tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm rồi nhìn nhau cười sung sướng.
Nguyễn Thị Thanh Thủy, 14 tuổi,
Thị xã Thái Bình



