• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Nhớ chú An-va-lop

Thứ sáu - 27/03/2026 20:33


(Ảnh: Thuy Nguyen)



NHỚ CHÚ AN-VA-NỐP


- Chị Lan ơi! Trung thu năm nay đội thiếu niên chúng em có được múa bài “Từ sông Đà đến sông Vôn-ga” nữa không ạ?

Tiếng Thúy lanh lảnh vang lên khi thấy chị tổng phụ trách đội đi qua. Nghe câu hỏi, chị Lan vui vẻ ghé lại nơi chúng tôi ngồi và trả lời:

- Bài hát đó sẽ còn được ở trong chương trình ca múa rất lâu các em ạ. Bởi vì bài hát đưa ta về với mối tình bạn bè đằm thắm giữa Việt Nam và Liên Xô. Mối tình ấy biểu hiện qua hai dòng sông rất đẹp. Các em cùng nhau tập đi nhé!

Chị Lan nói rồi vội vã ra đi. Tôi và Thúy khe khẽ nhẩm theo lời bài ca ấm áp tình cảm Việt–Xô ấy. Bài ca làm cho tôi nhớ tới chú An-va-nốp đang xây dựng nhà máy điện. Người ta nói chuyên gia thì chỉ hướng dẫn cho công nhân Việt Nam làm nhưng chú An-va-nốp vẫn trực tiếp bắt tay vào việc. Đúng thế. Tôi thường thấy chú xoay trần ra, cái lưng đỏ tía lên dưới nắng, tự tay kiểm tra lại những thanh sắt, những mẻ bê tông. Làm việc ngoài trời, nắng đến đâu chú cũng ít khi tìm bóng râm, mái tóc vàng hung cứ bết xuống trán vì mồ hôi. Tôi thấy chú nói rất nhẹ nhàng khi chỉ dẫn cho công nhân ta làm. Có lúc các chú cũng nói vui và cười thật to…

Thế nhưng cũng nhiều lúc chú rất cương quyết. Là vì một hôm nhân lúc chú bận làm một việc gì đấy, các công nhân ta đã làm dối, làm ẩu. Lúc về, chú đứng giữa mấy công nhân ấy, giọng buồn buồn:

- Các đồng chí làm thế này là không đúng kỹ thuật, bê tông đổ nhiều lớp ảnh hưởng đến độ bền công trình.

Bác tổ trưởng nài nỉ:

- Nhưng chúng tôi đã làm rồi xin đồng chí ký nhận giúp chúng tôi.

- Thưa đồng chí, không thể được. Tôi sang đây giúp các đồng chí làm kỹ thuật mà tôi lại ủng hộ việc sai kỹ thuật thì tôi là người không có trách nhiệm.

Thế rồi, chú An-va-nốp cùng mọi người làm lại việc đó dưới trời nắng chang chang. Tấm lưng rộng của chú đỏ tía và phủ một lớp bụi xi măng màu nâu rất là thương.

Chú An-va-nốp làm việc rất nhiệt tình nhưng luôn đảm bảo giờ giấc và sức khỏe cho những người xung quanh. Chú hay hỏi công nhân Việt Nam: “Bạn đã mệt chưa”. Chú nói: “Làm việc ở đây mà tưởng mình đang làm việc trên đất Liên Xô”. Có hôm vui vẻ chú còn kể cho lũ trẻ chúng tôi nghe về người vợ và đứa con gái yêu mới lên ba tuổi của mình. Rồi chú còn cho xem ảnh nữa. Cô Ma-ri-a và bé Li-da giống nhau như đúc, từ mái tóc vàng óng, từ khuôn mặt bầu bĩnh cho đến nước da trắng hồng mịn màng. Chắc chú An-va-nốp nhớ ghê lắm. Người vợ, đứa con gái như vậy mà chú dứt ra để giúp đỡ Việt Nam thì tấm lòng chú thật là đáng quý.

(…) Bây giờ thì chú An-va-nốp đã về nước. Đi qua nhà máy, nghe tiếng máy nổ ầm ầm, đều đều, tôi lại nhớ tới chú, nhớ tấm lưng nắng hun đỏ tía và mái tóc vàng dính bết mồ hôi…
 

4-7-1987


Vũ Thị Mỹ Hạnh,

Nam Sơn, Hòa Bình, Kiến Xương, Thái Bình

—---------------

Giải B Văn cuộc thi “Viết và vẽ về “Cách mạng tháng 10, quê hương của Lê-nin vĩ đại, xứ sở của sáng kiến hòa bình” do Báo Thiếu niên tiền phong và báo Sự thật Thiếu niên Liên Xô tổ chức năm 1988.

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.