
- Trang văn

Mèo con sửa lỗi
Thứ tư - 01/04/2026 08:11

(Ảnh: Pixabay)
MÈO CON SỬA LỖI
Hôm nào cũng vậy, ông mặt trời đỏ rực đã nhô lên khỏi lũy tre đầu làng, trải nắng vàng một nửa mảnh sân, mà Mèo con vẫn còn lim dim không hề biết. Mãi tới khi nắng xói vào tận nhà, nó mới dụi dụi bàn tay lên mắt và uể oải đứng lên vẻ nhăn nhó, ngáp một cái rõ dài rồi nghẹo cổ, ngoác mồm kêu:
- Ngào ngào - nào nào, đói quá!
Đêm đêm mèo con ngủ khì trong cót thóc. Nó nằm ườn ra, cái mình nhỏ nhắn mềm nhũn, mặc cho lũ chuột thi nhau ăn thóc và xé rách cả cót.
Đến bữa ăn, Mèo con cứ quyện quanh bát cơm, mũi khịt khịt, miệng ngao ngáo, chẳng chịu ăn. Chờ anh Tý gắp cho cái đầu cá, Mèo con mới chúc mõm vào bát cơm, vừa đớp.. vừa kêu “Ngoào, ngoào” sợ cu chó ăn tranh mất.
Hôm nay anh Tý lên tỉnh học, không ai chiều Mèo con như thế cả. Mọi người lại còn mắng là không biết coi nhà để lũ chuột phá phách hết nơi này nơi khác. Mèo con sinh sự dỗi cơm, lững thững đi xuống bếp, nằm ườn trong đống tro. Cái bụng đói meo, thoi thóp thở. Mắt cậu ta thao láo xanh lè như hai con đom đóm đưa đi đưa lại tìm bát cơm mà chẳng thấy. Rồi cậu ta trèo từ mặt chạn sang mặt hòm quyện quanh cái nồi đồng mà vẫn chả tìm được thứ gì ăn. Cậu ta dòm dòm, ngó ngó, mắt tròn xoe long lanh khi nhìn thấy đĩa cá rán vàng ươm ở trong chạn: “Bây giờ mà cái cánh cửa chạn kia bật ra thì thích nhỉ ?” Mèo con thèm quá liếm mép mãi, cậy mãi, rồi đưa hai vuốt sắc nhọn ra cậy cửa. Cậy mãi, cậy mãi, chân cậu ta mỏi nhừ mà cái cửa vẫn đóng im ỉm.
Trời xẩm tối. Họ hàng nhà gà, nhà lợn đã đi ngủ mà Mèo con vẫn chưa có gì lót dạ. Cậu ta tiu nghỉu lặng lẽ vào ngồi thu hình trên cót thóc. Nó hết nghĩ đến đĩa cá rán, lại nghĩ đến những miếng thịt chuột ngon lành mà đã lâu nó không biết đến. Nó thấy mình phải tự bắt chuột mà ăn. Nó thu mình thật gọn, đôi mắt tròn xoe tỉnh táo, chờ đợi.
Đã đến giờ ăn trộm, lũ chuột Nhắt rủ nhau len lỏi đến cạnh cót thóc. Chúng bỗng dừng cả lại, vì một thằng chuột Già nói thầm vào tai một con chuột Nhắt:
- Này, phải cẩn thận! Hôm nay Mèo con thức! Trông kia kìa, nó đang rình chộp đấy!
Tuy được dặn kỹ, nhưng lũ nhắt vốn coi khinh Mèo con, nên cứ sấn vào cót thóc. “Phốc”, Mèo con lao tới và tóm gọn một thằng chuột Nhắt. Lũ chuột vội chạy tháo thân, tán loạn.
Từ hôm ấy, cả nhà không ai mắng Mèo con nữa. Đĩa cơm của Mèo con ăn hằng ngày có cả những hạt gạo mà Mèo con đã giữ lại được từ đêm ấy.
Trần Thị Huệ, 15 tuổi
Đông La, Đông Hưng, Thái Bình



