
- Trang văn

24 giờ nói dối
Thứ tư - 01/04/2026 09:28

(Ảnh: Pixabay)
Mộc Miên phu nhân: 24 giờ nói dối
Ngày nói dối toàn cầu, hình như thế, luôn trôi qua một cách êm đẹp. Trên nhiều trang mạng, người ta kể những chuyện vui, chuyện “vịt”, chuyện được “ăn” món thịt… “lừa”, và vô số những chuyện “nho nhỏ, xinh xinh” vô hại hoặc rất tai hại khác, nếu người nghe vì dại dột, cả tin hoặc vì quên khuấy mất có một ngày mở đầu tháng tư luôn luôn phải cảnh giác cao độ, để rồi phải rơi vào những tình huống cười…ra nước mắt, hoặc thậm tệ hơn, trở thành kẻ ngốc một cách bất đắc dĩ, nạn nhân của những trò dối trá không biên giới…
Dù vậy, chàng hỡi, nếu một năm 365 ngày mà chỉ có một ngày nói dối, em thấy 24 giờ ít ỏi đó mới lê thê làm sao !
Từ điển Wikipedia giải thích một cách vô tư rằng “Ngày cá tháng tư, còn gọi là ngày nói dối, là ngày hội vui vẻ, hấp dẫn đối với những người tinh nghịch và hài hước”, “là ngày được chú ý ở nhiều nước”, “ngày mà bạn bè có thể bị lừa hoặc chơi khăm mà không sợ bị giận hay bị đánh”.
Và ở rất nhiều nước, người ta đã …tổ chức kỉ niệm hàng năm ngày này, bằng cách tung nhiều tin đồn hoặc nói xạo, nói đùa về rất nhiều chủ đề khác nhau, mục đích là “nhằm tạo niềm vui hay trêu chọc ai đó”. Nhưng vì sao ở tại một số quốc gia khác như Anh, Canada, Úc, New Zealand..., những trò vui này phải chấm dứt vào giữa trưa, thì Wikipedia không đả động đến.
Chàng biết không, đất nước của chú gà trống Gô-loa được cho rằng đã sinh ra ngày Cá tháng Tư sau khi Charles IX, vị vua Pháp - người đã quyết định lấy ngày 1 tháng 1 là ngày đầu năm thay vì ngày 1 tháng 4 như quy ước trước đó. Vào thời điểm áp dụng quy định trên, từ năm 1567, do phương tiện liên lạc cổ lỗ thời đó đã khiến quy định đổi lịch không đến được với tất cả dân chúng, dẫn đến việc một số người vẫn mặc nhiên coi ngày 1 tháng 4 là ngày đầu tiên của năm mới. Và những người Pháp ga-lăng đã “sửa chữa sai lầm” bằng cách biến những người bị người khác cười vì nhầm ngày 1 tháng 4 là năm mới trở thành “những người sẽ gặp rất nhiều may mắn trong cuộc sống”; và nếu bị… lừa vào ngày này, có nghĩa là bạn đã gặp may!
Cái trò “lừa dối… để được may mắn” đó đã du nhập hầu khắp các châu lục, và ngày này ở Việt Nam, em thấy bọn trẻ hớn hở với nó ra phết. Chỉ những người có tuổi xem ra có vẻ thờ ơ, không mặn mà cho lắm.
Nói một cách nghiêm túc nhé: Nếu là để được may mắn, thử hỏi ai trong chúng ta sẵn sàng để được… lừa, được … nói dối, được “cắm sừng” một vài điều gì đó, dù chỉ trong “khuôn khổ” một ngày, tức 24 giờ?
Em thì không, câu trả lời của em dứt khoát lắm.
Dù em biết, rằng Ngày Cá tháng Tư, chàng và tất cả ai đó, “được phép” nói dối những điều vô hại, được buông những lời nói dối dễ thương không gây hậu họa cho đối phương. Thì đành vậy. Ngày đó, người ta không truy cứu nhau vì những điều đem lại sự vui vẻ, thú vị cho người khác. Ngày đó, nói dối không có tội.
Lẽ nào nói dối đã, đang và tiếp tục tồn tại như một… “khát vọng” của nhân loại?
Hóa ra, ngày nào chúng ta cũng nói thật (ái chà chà, vấn đề này Mộc Miên Phu nhân em chỉ giả định thôi nhé, bởi chưng nếu em không mở ngoặc điều này, sẽ khối người không ngại ngần kết tội rằng em vẫn đang mê mải trong “mê cung” của …Cá tháng Tư), thế nên mới cần một ngày nói dối để… giải tỏa, để cân bằng, để cuộc sống trở nên… phong phú hơn, hấp dẫn hơn, có kịch tính hơn, trào lộng hơn…???
Vì thế mà người sung sướng, tươi cười, mải mê với những “sáng tạo” trong ngày này. Thế giới trong “ngày nói dối” có vẻ như nhiều tiếng cười hơn? Người ta cư xử với nhau tốt hơn, nhân ái hơn, rộng lượng hơn; thay vì chửi bới, thóa mạ, vũ lực, chỉ còn có tiếng cười? Có hẳn vậy không ? Có thật vậy không?
Ai đó đang nói nhỏ thành tiếng trong em rằng, suy cho cùng, mọi lời nói dối đều… khiếm nhã !?
Khi phải nói dối em rằng, mớ rau muống này (hay món trang sức đắt tiền này), giá chỉ bằng một phần ba số tiền mà chàng phải thanh toán theo hóa đơn cô bán hàng trao, thấy em vui vẻ khen chàng “khéo mua”, chàng hẳn rất khoái chí phải không? Mỗi khi về nhà muộn cơm, vì lý do anh bạn nọ, công việc kia, thay vì nói thật rằng hôm nay chàng tâm trạng quá, hôm nay chàng bỗng dưng thèm được ngồi nhâm nhi với bạn bè một lúc, hôm nay chàng “bị” cô bạn cùng lớp ngày xưa rủ đi thăm nhà một cô bạn khác…, chàng có biết lời nói dối của chàng không hề ổn chút nào không. Nó luôn tố cáo chàng rằng sau bao nhiêu năm chúng ta chung sống với nhau, cay đắng ngọt bùi đủ cả, chàng vẫn không thể thật lòng với em, kể cả những chuyện chẳng cần phải nói dối và nói dối chẳng để làm gì!
Thói quen nói dối dường như đã ăn sâu, đã thâm nhập và “sở hữu” nhiều người trong chúng ta đến nối, nhiều khi chúng ta thấy nó như một nhu cầu, như cơm ăn, nước uống, như khí trời để thở… Chúng ta phải bứt rứt, khó chịu, đứng ngồi không yên, vì phải nói dối, vì cần nói khác đi sự thật, vì không muốn “vạch áo” ngay cả với phu thê của mình.
Chàng còn nhớ, có lần em nói, chàng nói dối lộ lắm, vì chưa quen lắm, bị vợ hỏi bất ngờ cứ phải nghĩ mãi mới trả lời được, với vẻ thiếu tự tin đến nỗi, dường như trên trán chàng đang hiện dần lên dòng chữ: “Tôi đang nói dối đây!”. Nhưng, ngược lại, có không ít những ông chồng, “ngọt” đến mức luôn làm vợ tin sái cổ, nói dối thành thạo, phải thừa nhận là có “chuyên môn” rất cao trong “nghề” này!
Nếu phải nói dối vì không nỡ làm người khác đau lòng, quả đây là điều khó khăn nhất mà dường như mỗi chúng ta trong đời đều có lúc đều phải đứng trước sự lựa chọn đó. Không ít người đành chọn sự im lặng. Dù rằng im lặng trong những trường hợp cụ thể đó, chẳng hề là vàng chút nào.
Người nói dối, hầu như trong tất cả các trường hợp, đều vì lợi ích hay sự an toàn của chính họ.
Một cô bạn của bạn em, cưới chồng mới vài năm, con gái đầu lòng nói còn chưa sõi, hôm nọ đã mếu máo kể lể: anh ấy điện thoại về, nói đi công tác ngoại tỉnh, đúng hôm em trở dạ… Mãi tận giờ em mới biết, hôm ấy chồng em đi “công tác” cùng bồ cũ !
Không hiểu sao, em cứ thấy người ta hớn hở nói dối trong ngày Cá tháng Tư mà buồn trong lòng. Có thể vì em là người cổ hủ, không thể mở lòng với cả những lời nói dối… thật thà nhất!
Sung sướng nhất là được – nói - thật. Giống như những con chiên bước ra từ phòng xưng tội với gương mặt nhẹ nhõm. “Em thế nào thì cứ thế mà đến” trong vòng tay anh. Không son phấn, không điệu bộ, không thế này thế nọ mà chẳng phải là mình. Tại sao người Pháp thông thái, hài hước lại không nghĩ ra một ngày “thành thật”, “không trang điểm”, “không phấn son”… cho người với người được gần gũi, thoái mái, chân tình bên nhau?
Chàng ơi, bởi vậy mà cái ngày đầu tiên của tháng tư năm nay đã qua, nhưng em vẫn cứ chưa hết ám ảnh về nó.
Những tháng tư dần dà sẽ lợp lên mái tóc mình mầu mây trắng, sẽ lợp lên trên mái nhà mình những băn khoăn về một ngày vui vẻ trong năm nhờ vào sự dối trá.
Xin đừng. Hãy để những tháng tư về với màu nắng vô tư. Hãy để cho những tháng năm bên nhau của chúng ta, mỗi ngày là một ngày thành thật. Em nghĩ, đó mới chính là tòa lâu đài lộng lẫy nhất của hôn nhân !
Em “cá” với chàng đấy!
Mộc Miên Phu nhân



