• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Trống choai hối hận

Chủ nhật - 29/03/2026 16:53



(Ảnh: Pixabay)

TRỐNG CHOAI HỐI HẬN


Hôm nay, gà Trắng, gà Đốm, gà Hoa Mơ tung tăng kéo nhau đến nhà Trụi, rủ cu cậu đi chơi. Trụi diện khá bảnh, nhưng chiếc áo màu tía vẫn cộc cũn cỡn so với thân hình “lực sĩ” mà nó vẫn tự phong cho mình.

Mấy cô bé lấp ló ngoài hàng dâm bụt ngó xem Trụi làm gì? Cu cậu kê ghế, với lấy chiếc kính của bố, đeo vào rồi chắp tay sau lưng, chầm chậm, đĩnh đạc bước vòng quanh sân. Thỉnh thoảng, Trụi lại giậm chân xuống đất ra oai, đầu lắc lư, lắc lư oai vệ. Cậu ta bắt chước điệu bộ bác gà trống già trong làng đấy.

Gà Trắng cười rúc rích, nói vọng vào:

-Trụi ơi! Đi chơi không? Nay ở chỗ vườn đầu làng ấy nhiều thức ăn lắm.

Nghe tiếng con gái léo nhéo ngoài cổng, Trụi rút phắt cặp kính xuống, nghĩ bụng: “Hừ! Con gái mà cũng đòi rủ mình đi chơi. Cái bọn nhát gan ấy vừa bị mấy thằng nhóc bắt nạt mà đã khóc toáng lên. Cứ như mình thì choảng nhau ngay. Nhưng thôi…Cái diều ta đang lép kẹp đây. Đi ăn thì đi”.

Thế là Trụi co giò phóng tuột ra ngõ, cái đầu có chỏm mào đỏ gắt lắc lư, lắc lư…Trụi đi nghênh ngang, thỉnh thoảng lại ngứa chân khoèo vào cẳng mấy cô Ngan hoặc dề môi ghẹo chị Vịt Bầu:

-Gớm! Cứ chậm như rùa ấy! Lạch bà lạch bạch!

Trụi đang di, bỗng một chú Gà Nhiếp lon ton chạy qua. Trụi đá phốc một cái. Gà Nhiếp lăn quay ra đất, kêu “Khiếp, khiếp!”. Nghe tiếng con kêu, mụ Gà Mái chưa kịp xù lông, trợn tròn đôi mắt lên thì Trụi ta đã nhanh chân chạy biến vào vườn.

“Bộp! Bộp!”. Những con giun béo mẫm nằm gọn trong cái mỏ vàng chóe của Trụi. Vừa ăn, Trụi vừa lấc láo nhìn xung quanh. Nó liếc sang chỗ của Đốm: “Chà! Chỗ ấy nhiều giun quá! Những con giun to to là…”. Thế là Trụi nhảy phốc sang. Vốn hiền từ và không thích chuyện lôi thôi, Đốm lặng lẽ lánh sang chỗ khác. Thích quá, Trụi ta mổ túi bụi, nuốt lấy, nuốt để. Liếc thấy chỗ Trắng nhiều giun hơn, Trụi lại nhẩy bổ sang chỗ Trắng, làm ngã cả bé Hoa Mơ. Hoa Mơ khóc toáng lên. Chiếc áo hoa của nó mới và đẹp thế giờ đã bị lấm lem. Hoa Mơ hậm hực bỏ về. Đốm và Trắng cũng tức giận về theo.

“Về thì càng tốt”. Trụi nghĩ bụng và lại cắm cúi ăn. Mải ăn, Trụi không để ý đến hồ nước bên cạnh. Đôi chân mấp mé bên cạnh hồ. Bỗng một hòn đất lở. Ùm! Trụi rơi xuống hồ. Nó vùng vẫy. Nước bắn tung tóe. Chiếc áo tía nhuốm đầy nước bẩn. Những chiếc lông lưa thưa dính bết vào mình.

Trụi kêu thất thanh:

- Quác! Quác! Cứu tôi với!

Chị Vịt Bầu đang lạch bạch trong vườn, vội chạy ngay lại. Chị lao xuống nước, rẽ đám bèo, bơi nhanh về phía Trụi. Vịt lặn xuống, cõng Trụi trên lưng, nặng nề bơi vào bờ; miệng há hốc ra, nhọc mệt.

Lên đến bờ, Trụi nằm thiêm thiếp. Trên ngọn tre, cô Ve Sầu nổi còi báo hiệu một tai nạn xảy ra. Đốm, Trắng, Hoa Mơ…tất cả chạy lại. Mấy cô bé thương Trụi, nên những nỗi tức giận lúc này bỗng biến đâu mất. Các cô lấy mỏ rỉa rỉa nhẹ cho lông của Trụi chóng khô. Hoa Mơ chiếp chiếp gọi bên tai Trụi. Trụi khô lông, tỉnh lại. Những ánh mắt thương cảm của các bạn làm cho Trụi thấy ấm áp quá! Đôi mắt nó mở to, ngập ngừng dừng lại trên những khuôn mặt tràn đầy tình thương.


Hè 1980     

Lê Thị Nhã, 14 tuổi 

Lê Hồng Phong, Thị xã Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.