
- Trang văn

Chú lợn kể chuyện mình
Chủ nhật - 29/03/2026 16:34

(Ảnh: ST)
CHÚ LỢN KỂ CHUYỆN MÌNH
Các bạn ạ. Gia đình tôi có chín mẹ con ở một ngăn chuồng rộng rãi của một bác nông dân. Bác nuôi mẹ con tôi rất cẩn thận, cho ăn uống chu đáo và tắm rửa sạch sẽ. Mấy tháng trời trôi qua tôi đã khôn lớn, không cần phải bú mẹ nữa, và ăn được bèo nấu cám rồi.
Một hôm, tôi không hiểu sao bác chủ lại cho chúng tôi ăn ngon hơn mọi khi. Bụng tôi căng tròn không thể ăn được nữa, nhưng bác vẫn mang thêm thức ăn đổ vào máng. Tôi ăn no nê rồi nặng nhọc lê cái bụng to tướng vào góc chuồng nằm đườn ra. Tôi đang thiu thiu ngủ thì chao ôi, thật là bất ngờ, một bàn tay rắn chắc của bác đã nắm chặt lấy chân tôi, và trói tôi lại cho vào một chiếc sọt đan bằng tre. Tôi sợ quá khóc thét lên gọi mẹ, nhưng cũng chẳng ăn thua gì! Tới khi mệt quá tôi chỉ khịt khịt được mấy tiếng rồi thở lên hồng hộc.
Tôi bị bác chủ đưa đến một nơi rất đông người. Tôi sợ quá run lên. Khi bác đặt nằm xuống tôi nhìn xung quanh cũng thấy mấy bạn bị trói như tôi. Chúng tôi nhìn nhau rồi rưng rưng nước mắt. Nằm được một lúc thì có một bà cụ tới vuốt ve bộ lông thưa mượt mà và trắng như cước của tôi. Bà cụ khen tôi rồi đặt vào trong gánh, đem về nhốt vào chuồng nhà bà.
Thật là khốn khổ, từ bé đến giờ tôi có bị giam hãm suốt ngày trong chuồng đầy rác bẩn thế này đâu. Có lẽ bà cụ sợ tôi phá hết vườn. Tới bữa ăn, bà cụ trộn cám với bèo sống đổ vào máng cho tôi. Tôi không quen ăn sống nên dí mũi vào máng hít hít vài cái rồi quay đi. Mỗi ngày bà cụ vất vào cho tôi một sọt cỏ và bảo:
- Rác đây, mày tha mà làm ổ, rồi giẫm làm phân cho tao nhé!
Nhìn mớ cỏ mà tôi ngại ngùng. Nhưng không làm ổ thì nằm ở đâu? Nghĩ thế nên ngày nào tôi cũng phải cắn cỏ tha vào để trải chỗ nằm và giẫm làm phân cho bà cụ. Vì thế ngày nào tôi cũng được vận động chân tay. Bụng tôi đói rất nhanh. Mỗi khi bà cụ đổ bèo cám vào máng, tôi chúc mõm xốc tồm tộp. Bèo cám sống mà tôi ăn rất bùi. Tôi xốc tới khi bụng căng, kéo lê sền sệt xuống ổ cỏ mới thôi. Từ đó thân hình tôi khỏe mạnh và ăn mỗi ngày một nhiều.
Giờ đây tôi đã quen với công việc và thức ăn mới ở chuồng nhà bà cụ. Tôi hiểu ra: “Giờ lớn rồi, mình phải làm việc, chứ đâu cứ được chiều chuộng mãi như ngày còn thơ bé nữa!”
Tạ Thị Liễu
14 tuổi, Thụy Trường, Thái Thụy, Thái Bình



