
- Trang văn

Người bạn gái của tôi
Thứ sáu - 27/03/2026 20:30

(Ảnh: Pixabay)
NGƯỜI BẠN GÁI CỦA TÔI
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy.
Một dòng chữ nguệch ngoạc hiện ra:
“Tạm biệt. Hẹn gặp lại. M”. Đúng nét chữ của Giê-nhi-a rồi. Thế là Giê-nhi-a đã theo ba má về nước. Tôi nhớ lại một buổi chiều chưa hề xa xôi …
Thường thường chiều nào cũng vậy, tôi và bé Trang ríu rít dắt tay nhau đi dạo dọc hè phố ngập tràn hoa sữa. Chiều nay, chúng tôi có thêm một chùm bóng bay xinh xắn nhiều màu bố mua cho. Bé Trang nhất định đòi cầm. Nó ngước cặp mắt trong veo dõi nhìn những quả bóng bay bồng bềnh nhào lộn và cười như nắc nẻ.
Chợt tôi thoáng nhìn thấy một cánh tay vẫy vẫy chúng tôi sau một cánh cổng hồng rực hoa tường vi. Chưa kịp ngạc nhiên tôi đã thấy bé Trang rút khỏi tay tôi lon ton chạy lên phía trước. Một cô bé có hai bím tóc thắt nơ nhô lên cười rất tươi, nhấc bổng bé Trang qua cánh cổng. Bé Trang ôm lấy cổ cô bé. Bàn tay nhỏ xíu của nó vung vảy chùm bóng bay ra ý vẫy tôi. Tôi ngỡ ngàng nhìn cô bé và chào bằng tiếng Nga, thứ tiếng tôi rất yêu thích ở trường:
- Dơ-đờ-ráp-xth-vui-che!
Đáp lại lời chào của tôi, cô bé cũng nói lơ lớ bằng tiếng Việt:
- Chào bạn. Giê-nhi-a - cô bé tự giới thiệu
- Còn mình là Hà.
Chúng tôi làm quen với nhau từ buổi chiều hôm ấy.
Và hiểu nhau bắt đầu từ việc bé Trang tặng cô bé mắt nâu Giê-nhi-a một quả bóng bay xanh như màu trời thu.
Giê-nhi-a ôm chặt bé Trang, thơm vào má bé và khẽ nói:
- Cảm ơn nhiều lắm.
Từ hôm ấy, chiều nào cũng vậy, bên bụi tường vi đầy hoa, tôi, Giê-nhi-a và bé Trang ngồi bên nhau cho đến tối. Một lần, Giê-nhi-a giới thiệu mẹ với chúng tôi. Bà cười hiền hậu, trìu mến nắm chặt tay tôi và bé Trang lắc lắc mãi.
Có những buổi chiều Giê-nhi-a mơ màng kể cho tôi nghe về thành phố quê hương mình, thành phố Lê-nin-grát. Giê-nhi-a hết làm điệu bộ lại vẽ lên giấy những nét chì tả con sông Nê-va cuộn sóng. Đã đọc nhiều, xem nhiều về thành phố này nhưng Giê-nhi-a vẫn làm tôi say mê, vẫn thức dậy trong tôi nhiều ước mơ xa xôi không nói hết. Vào những lúc ấy bé Trang thường chạy quanh chúng tôi như chú thỏ con. Nó hái thật nhiều hoa tường vi gài lên đầu tôi và đầu Giê-nhi-a.
Khi ra về, chúng tôi mới bò ra cười vì đầu đứa nào cũng như một cụm hoa biết di động đủ màu: trắng, hồng, tim tím nhạt.
Tôi còn nhớ có một buổi chiều đang kể chuyện bỗng Giê nhi a đứng bật dậy. Một chiếc ô tô đầy bụi đường phóng vụt qua. Một bác chuyên gia Liên Xô nhô đầu qua ô cửa vẫy Giê nhi-a. Giê nhi-a cũng đưa tay vẫy rối rít. Khi chiếc ô tô khuất bóng bạn tôi quay lại thoáng buồn:
- Ba mình đấy. Hôm nào ông cũng đi từ sáng sớm. Ông làm việc ở nơi khai thác dầu khí.
Tôi cũng đứng bên Giê-nhi-a nhìn hút theo con đường đầy gió. Giê-nhi-a ơi, chẳng cần nói nhiều mình cũng hiểu. Ba mình thỉnh thoảng mới đi xa mà mình cũng rất nhớ, rất buồn. Đêm ấy, trong giấc ngủ, tôi mơ thấy một nơi xa xôi, những tháp khoan dầu cao vút, những chiếc xe cần cẩu lênh khênh đang làm việc. Người bố Giê-nhi-a, lại có cả Giê nhi-a khi ẩn khi hiện bên những cỗ máy lầm lỳ.
Chiều hôm sau tôi kể giấc mơ cho Giê-nhi-a nghe. Cô bé lại cười. Đến là hay cười. Nụ cười lôi cuốn đến nỗi tôi và bé Trang không đừng được cũng cười theo.
Những buổi chiều, những buổi chiều đâu đã xa...
Bẵng đi một tuần chúng tôi không gặp nhau. Tôi và bé Trang theo mẹ về quê ngoại. Tôi chỉ kịp nhắn tin cho Giê-nhi-a cũng bằng một mẩu giấy với vài chữ thật đơn giản. Thế mà chiều nay... Chúng tôi chưa một lời nói với nhau về sự chia tay. Mới gặp nhau, quen nhau mà Giê-nhi-a đã trở nên thân thiết với chị em tôi. Bé Trang ngơ ngác nhìn tôi. Nó thầm thì:
- Chị Giê-nhi-a đâu hở chị?
Tôi áp mái tóc mềm như tơ của em vào má.
- Chị ấy về nhà rồi. Nhà chị ấy xa lắm.
Trang ơi. Em có biết nơi nào dầu đang tuôn chảy không? Nơi ấy bố chị Giê-nhi-a đã gửi bao công sức lao động của mình và đồng đội. Em có biết chị Giê-nhi-a gửi lại gì nơi này không? Chị ấy gửi cả một tình bạn đằm thắm và trong sáng cho chúng mình.
Tôi muốn nói tất cả ý nghĩ của mình với em gái bé bỏng của tôi nhưng không sao cất được thành lời.
Nguyễn Thanh Hà
Xã Vũ Phúc- Thái Bình
-------
Giải B cuộc thi “Viết và vẽ về Cách mạng tháng 10, quê hương của Lê-nin vĩ đại, xứ sở của sáng kiến hòa bình” do tòa soạn Báo Thiếu niên tiền phong và báo Sự thật Thiếu niên Liên Xô tổ chức năm 1988.



