
- Trang văn

Sắc như cỏ, yêu mềm như cỏ
Thứ sáu - 03/04/2026 17:53

(Ảnh: Pixabay)
SẮC NHƯ CỎ, YẾU MỀM NHƯ CỎ
(Nguyễn Diệu Liên)
Cỏ dại ven đường – loài cây không tên, không sắc, chẳng ai gieo trồng, chẳng cần được thương yêu. Ấy vậy mà cỏ vẫn âm thầm hiện hữu, lặng lẽ sống qua bao dẫm đạp, bụi mờ và khắc nghiệt của cuộc đời. Nhỏ bé và mỏng manh đến nao lòng, cỏ mềm như tơ, mảnh như sương, tựa một hơi thở mong manh của đất trời len lỏi giữa phố xá ồn ào. Có lúc, người ta tưởng chừng chỉ cần một làn gió nhẹ cũng đủ khiến cỏ gục ngã, nhưng không – ẩn sâu trong vẻ yếu mềm ấy là một sức sống mãnh liệt đến lạ lùng.
Không cần đất tốt, chẳng đòi hỏi ánh sáng chan hòa, cỏ vươn lên từ những nơi cằn cỗi nhất – giữa kẽ đá khô cứng, trong vết nứt xám xịt của vỉa hè, nơi mà sự sống tưởng chừng không thể nảy mầm. Cỏ không chọn nơi dễ sống để sinh sôi, mà chọn cách sống trong những điều kiện khắc nghiệt nhất để chứng minh mình không dễ bị khuất phục. Mưa dầm có thể xối xả, nắng hạn có thể thiêu cháy mặt đất, thậm chí bước chân người qua có thể giẫm lên không thương tiếc – nhưng rồi cỏ vẫn xanh, vẫn bền bỉ trỗi dậy sau mỗi lần bị quật ngã. Bão tố có thể làm bật gốc cây to, nhưng không thể nhổ bật cỏ, bởi rễ cỏ không sâu, nhưng dai – và niềm tin sống của cỏ lại càng bền bỉ hơn cả đất trời.
Cái cách cỏ nghiêng mình theo gió, cúi đầu dưới mưa, rồi lại kiêu hãnh ngẩng lên khi nắng sớm vừa ló rạng – dịu dàng mà kiên cường biết bao. Càng bị lãng quên, cỏ càng sống. Càng bị dẫm đạp, cỏ càng rướn mình vươn lên. Mềm nhưng không yếu. Yếu mà không hề gục ngã. Trong sự giản dị không phô trương, cỏ mang trong mình một sức mạnh thầm lặng – không cần ai ca ngợi, không cần một ánh mắt trìu mến, vẫn âm thầm xanh, như một lời thì thầm dịu dàng của sự sống chưa từng bị dập tắt.
Cỏ là thế – dịu hiền mà gai góc. Có loài mềm như tơ, mịn như nhung, chạm vào chỉ thấy mát lành; nhưng cũng có loài sắc như dao, vô tình cứa vào tay một vết mảnh mà rớm máu. Những lưỡi cỏ mảnh mai ấy, dưới nắng gắt và gió lạnh, có khi trở nên rắn rỏi, sẵn sàng bảo vệ mình trước sự tàn nhẫn của cuộc đời. Cỏ – tưởng chừng yếu mềm đến bất lực, lại có lúc lạnh lùng và sắc sảo, như chính những con người từng chịu thương tổn mà học cách đứng lên, học cách tự vệ.
Cỏ – chẳng thuộc về ánh hào quang, nhưng lại chính là minh chứng đẹp đẽ nhất cho sức sống bền bỉ và lòng kiên cường của những điều bé nhỏ. Như một bài ca không lời, cỏ dại ven đường vẫn hát lên bản nhạc của sự chịu đựng và hy vọng, dịu dàng nhưng đầy vững chãi giữa những xô lệch, hối hả của thế gian. Trong cái mềm mại của cỏ, có cả những vết cắt. Trong cái yếu ớt tưởng như dễ gục ngã, là một trái tim biết tự mình sinh tồn. Và như thế, cỏ cứ sống – bình lặng, kiên trì, và đầy bản lĩnh.
Hà Nội, ngày mưa đá 30/3/2026



