• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Ta muốn về...

Thứ hai - 22/06/2026 11:01


(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)


TA MUỐN VỀ…

(Thương tặng các con 2K8) 


Có những ngày, giữa bộn bề của cuộc sống, tôi bỗng muốn quay trở lại một nơi đã rất xa trong thời gian nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Đó là ngôi trường cũ, nơi đã giữ lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò.

Tôi muốn về để đứng thật lâu bên khung cửa sổ lớp học năm nào. Vẫn bầu trời xanh ấy, vẫn khoảng sân ấy, nhưng có lẽ mọi thứ đã khác. Chỉ có ký ức là còn nguyên vẹn. Trong miền nhớ ấy, những hàng ghế gỗ vẫn thơm mùi nắng, những trang vở vẫn còn nguyên nét chữ nghiêng nghiêng của một thời vụng dại.

Tôi muốn mở lại ngăn bàn cũ, nơi từng cất giữ biết bao bí mật tuổi học trò. Có thể đâu đó vẫn còn một mảnh giấy nhỏ ghi vài dòng thơ ngây ngô, một lời nhắn viết vội chưa kịp gửi, hay ánh mắt bối rối của ai đó đã theo tôi suốt những năm tháng thanh xuân.

Ngày ấy, chúng tôi lớn lên cùng tiếng ve, cùng màu phượng đỏ và những giấc mơ trong trẻo. Chúng tôi đã từng nghĩ tuổi trẻ là mãi mãi, rằng những con đường quen thuộc sẽ không bao giờ đổi khác. Để rồi khi ngoảnh lại, mới biết thời gian là dòng sông không bao giờ chảy ngược.

Có những câu thơ viết dở còn nằm lại đâu đó trong những trang lưu bút đã úa màu. Có những lời yêu chưa kịp nói, những lời xin lỗi chưa kịp trao. Chúng nằm yên trong ngăn ký ức, thỉnh thoảng thức dậy mỗi khi một cơn gió cũ vô tình đi ngang cuộc đời.

Tôi nhớ những buổi chiều tan học, con đường làng ngập nắng. Nhớ bờ đê dài với những cánh diều nghiêng nghiêng trong gió. Nhớ ánh trăng non treo trên những tán cây, nhớ những bước chân sóng đôi mà chẳng ai dám nắm tay ai thật chặt. Tất cả đều mong manh như một giấc mơ, nhưng lại bền bỉ sống mãi trong lòng người.

Đến một lúc nào đó, người ta không còn muốn trở về để tìm lại những gì đã mất. Người ta chỉ muốn trở về để biết rằng mình đã từng có một tuổi trẻ đẹp đến thế. Một tuổi trẻ với những vụng dại đáng yêu, những rung động đầu đời trong trẻo và những khát vọng chưa từng biết mỏi.

Và nếu có thể trở về chỉ một lần thôi, tôi sẽ bước thật chậm trên con đường xưa, ngắm lại sân trường, hàng phượng, lớp học cũ. Tôi sẽ mỉm cười với những tháng năm đã qua và thầm cảm ơn tuổi trẻ vì đã để lại trong tim mình một miền ký ức không bao giờ phai.

Nhưng cuộc đời vốn là những chuyến đi một chiều. Con thuyền năm ấy đã rời bến từ rất lâu, dòng nước vẫn miệt mài xuôi về phía trước. Ta không thể quay lại những ngày xưa cũ, chỉ có thể mang theo chúng trong tim như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm những tháng năm sau này.

Vì thế, đôi khi điều đẹp nhất không phải là được trở về, mà là biết rằng vẫn còn một nơi để nhớ, một quãng đời để thương, và một người để hỏi trong lòng mình:

“Ta muốn về… em về với ta không?”


Tháng 6 - mùa thi - 2026
Nguyễn Diệu Liên

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.