• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Chiếc nhẫn

Thứ hai - 22/06/2026 10:39


(Ảnh: Pixabay)



CHIẾC NHẪN


- Hạnh ơi! Cho mình mượn quyển truyện nào?

Từ sân, Hà chạy vào nhà tôi. Tôi vội tháo chiếc nhẫn ở tay, nhét vào giữa chồng sách.

Không ngờ, khi lấy quyển “Vừ A Dính” cho Hà thì cái nhẫn “cạch” xuống bàn và lăn tới chỗ Hà đứng.

Hà cầm nhẫn lên lau vào vạt áo, ngắm nghía rồi nói:

- Đẹp quả nhỉ? Ai cho Hạnh đấy?

- Chú tớ gửi về - Tôi trả lời một cách miễn cưỡng

Sau đó, tôi cầm chiếc nhẫn và nhớ lại sự việc hôm thứ năm vừa qua.

Đó là ngày tôi và Hà đến phiên trực nhật. Tôi đang loay hoay đóng cái cửa sổ bàn cuối bỗng chân tôi giậm phải vật gì cồm cộm. Tôi nhìn xuống thì ra đó là một cái nhẫn. Ôi chao! Một cái nhẫn mà tôi thường mong ước. Trong tay tôi, cái nhẫn mạ vàng sáng loáng gắn một mặt đá óng ánh. Vừa lúc đó, tôi bắt gặp cặp mắt của Hà nhìn tôi. Tôi đút vội chiếc nhẫn vào túi, rồi chạy mải lại đóng chiếc cửa số khác, chợt tôi thấy Hà “Ô” một tiếng và loay hoay tìm gì ở chỗ Hà ngồi. Tôi biết Hà tìm nhẫn, nhưng cũng cứ hỏi:

- Hà tìm gì đấy?

- Chiếc nhẫn, Hạnh ạ! Chiếc nhẫn chị mình gửi cho ấy! Tim tôi đập thình thịch, mặt nóng bừng lên. Tôi giấu Hà bằng cách vờ cúi xuống tìm hộ. Tất nhiên là không thấy! Chiếc nhẫn vẫn nằm trong túi tôi.

Về nhà, tôi ngắm nghía chiếc nhẫn mãi không chán. Nó hơi bị méo, nhưng tôi vẫn cứ thích. Bao lần tôi viết thư cho chú dặn mua cho một chiếc nhẫn ở thủ đô. Nhưng đến tết chú tôi mới về phép. Tự nhiên tôi thấy chiếc nhẫn cứ cồm cộm trong tay. Tôi muốn tháo ra nhưng cái nhẫn gan lì cứ bám chặt vào ngón tay tôi.

Vất vả lắm tôi mới tháo nó ra được. Và rồi, tôi quyết định sẽ trả Hà chiếc nhẫn, còn việc trả như thế nào ngày mai hãy hay.

Sáng tinh mơ, trời mát mẻ, dễ chịu. Rửa mặt và chải đầu xong, tôi chạy sang nhà Hà. Bước chân tới ngõ, tôi cứ ngập ngừng mãi cuối cùng, tôi mạnh dạn bước vào sân. Cũng may cho tôi, Hà đang gỡ tóc cạnh cửa sổ.

Tôi ngần ngừ:

- Hà!... Hà ơi!...

Hà giật mình quay lại:

- Kìa Hạnh! vào đây!

Hà kéo tôi vào nhà. Tôi đắn đo mãi, định sẽ nói với Hà: “Hạnh trả Hà chiếc nhẫn đây này!” Nhưng tôi không nói được mà chỉ ấp úng:

- Hà ơi! - và đặt chiếc nhẫn lên bàn.

Hà cầm chiếc nhẫn ngắm nghía rồi nói:

- Cảm ơn Hạnh! Đúng là nhẫn của Hà rồi!

Chúng tôi im lặng một lúc. Chợt Hà nói:

- Hạnh ạ! Mình kỷ niệm Hạnh chiếc nhẫn này đây!

Hà đeo nhẫn vào tay tôi, vẫn ngón tay tôi vừa tháo nhẫn ra. Tôi biết Hà sắp theo bố mẹ lên Tây Bắc xây dựng quê hương mới. Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu.

Và bây giờ, mỗi khi nhớ tới Hà, tôi lại nhìn thấy đôi mắt tròn, đen láy nhìn tôi dịu dàng, thân ái...

Lúc này chú tôi đã về phép. Tất nhiên tôi lại được một cái nhẫn rất đẹp. Nhẫn tròn vành vạnh sáng bóng gắn hình một quả tên lửa nhỏ xíu (chú tôi là bộ đội cao xạ mà). Tôi định khi nào Hà về thăm quê, tôi sẽ kỷ niệm Hà chiếc nhẫn ấy. Các bạn có đồng ý với tôi thế không.

1977

Bùi Thanh Huyền, 13 tuổi

Nam Cao Kiến Xương, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.