• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Túi quả sấu

Thứ sáu - 26/06/2026 07:54



(Ảnh: St)


TÚI QUẢ SẤU


Nhà cái Hoa bạn tôi có một cây sấu rất to người lớn ôm mới xuể. Một hôm đến chơi chúng tôi rủ nhau trèo lên cây. Lá sấu sum sê che bóng mát cho chúng tôi. Chỉ một chốc tôi có đầy một túi quả sấu. Tôi đi về. Con đường nhựa thẳng tắp nóng rát dưới chân tôi. Tôi nghĩ đến giờ phút bé Vân Anh nhìn thấy túi quả sấu của tôi chắc nó sẽ thèm lắm. Chà, lúc ấy tôi sẽ bốc cho nó năm quả, chỉ năm quả thôi.


Về đến nhà, tôi khẽ gọi;

- Vân Anh ơi, ra mở cửa cho chị nào!

Bé Vân Anh chạy ra đón tôi trong nụ cười hớn hở:

- A chị đã về.

Rồi nó sà vào lòng tôi giụi giụi cái đầu lên má lên ngực tôi. Người nó nhỏ quá, bàn tay xinh xinh của nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Tôi bốc trong túi mấy quả sấu vàng ửng cho nó:

- Có ăn không?

- Ăn gì cơ chị?

- Quả sấu ấy mà!

Nghe tôi nói vậy, bé Vân Anh tròn xoe mắt nhìn tôi. Cái miệng nhỏ xinh xinh khẽ nói:

- Sấu gì cơ hả chị?

- Quả sấu chứ còn gì nữa.

Tôi làm ra vẻ rất quan trọng:

- Nào, có ăn không?

Tôi nghĩ đến lúc tôi ăn nó sẽ thèm lắm đấy. Nhưng nó lắc đầu quầy quậy: “Em chẳng ăn đâu, về mẹ mắng chết, chị đừng ăn đau bụng đấy”. Tôi chép môi một cái, rồi nghĩ bụng: ăn vài quả chẳng sao cả. Nghĩ thế tôi ngồi ung dung lấy mấy quả sấu ra ăn. Vị sấu chua chua. Nhăn mặt nhăn mũi ghê cả răng, tôi mới ăn hết mấy quả. lúc ấy tôi chợt nhớ đến cái Tuyết, nó là chúa ăn chua mà. Có một lần cái Hoa kiếm được một quả khế, chúng nó chia nhau ăn ngon lành lắm. Giờ đây, tôi đem cả túi sấu này đến, chắc là chúng nó thích lắm. Ôi lúc ấy sẽ vui làm sao. Thế là chẳng còn suy nghĩ gì nữa, tôi lao ra khỏi nhà. Trời nắng chang chang, tiếng mấy con chim chích chòe gọi nhau. Những đợt gió tinh nghịch đuổi sau lưng tôi như xua đi cái oi ả của trưa hè. Nhà cái Tuyết kia rồi, tôi vội vàng bước nhanh đến. Nó đang ngồi học bài bên cửa sổ. Tôi nhẹ nhàng bước vào rồi ú òa một tiếng làm nó giật mình:

- Cậu đi đâu đấy?

Tôi ghé vào tai cái Tuyết thầm thì:

- Ăn không?

- Ăn gì cơ?

-Sấu.

Nói xong lòng tôi rạo rực một niềm vui. Tôi nghĩ đến khi hai đứa chúng tôi ngồi ăn với nhau nửa đùa, vừa nói thật là vui. Nhưng đột nhiên, nó nhìn tôi nghiêm khắc:

- Cậu muốn đi bệnh viện hả?

Tự nhiên người tôi nóng ran lên. Ái chà sao hôm nay nó có vẻ người lớn thế nhỉ. Chỉ có mấy ngày nghỉ mà đâm ra điệu bộ. Không ăn thì thôi, cần gì cơ chứ, cứ làm như là báu lắm đấy.

Tôi lẳng lặng bỏ ra về. Ánh nắng buổi trưa vàng như mật ong. Tôi bốc mấy quả sấu ra ăn một mình. Con đường về nhà như dài thêm ra, bàn chân tôi rát bỏng. Tự nhiên cổ họng tôi khô lại. Chao ôi, ước có một ngụm nước mưa, chỉ cần một ngụm thôi là cũng đủ mát ruột rồi. May quá, bên đường có máy nước đang chảy, tôi lén lút nhìn quanh rồi cúi xuống tu mấy hớp ừng ực và rảo bước về nhà.

Tối hôm ấy, tôi chẳng ăn uống gì cả, cứ nằm rên hừ hừ. Mẹ hỏi tôi:

- Sao tối nay con không ăn cơm?

- Con ăn cơm nguội rồi mẹ ạ.

Nói dối mẹ một câu, lòng tôi buồn bã. Tối hôm ấy tôi đau quằn quại. Mẹ tôi lo quá, vội vàng đạp xe đi mua thuốc. Còn bé Vân Anh ngồi quạt cho tôi, nó nhìn tôi vẻ thương hại:

- Em bảo chị mà, ăn vào đau bụng đấy!

Biết mình có lỗi, tôi nhìn Vân Anh khẽ gật đầu. Một lúc sau mẹ tôi về. Mẹ vội vã đem ngay thuốc vào cho tôi. Nhìn những nếp nhăn nổi trên trán mẹ, tôi bỗng thấy mẹ tôi già đi nhiều quá. Vì mẹ đang lo lắng cho tôi. Tự dưng nước mắt tôi ứa ra. Tôi khẽ nói thầm: “Mẹ ơi, con có lỗi! Lần sau, con xin vâng lời mẹ”.


Hè 1977

Trần Thị Vân Hương, 12 tuổi

Thị xã Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.