• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Đi qua những ngày thi

Thứ năm - 25/06/2026 07:33



(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)





ĐI QUA NHỮNG NGÀY THI
(Nguyễn Diệu Liên)


Với thầy cô, có lẽ những giờ coi thi là những giờ dễ buồn ngủ nhất. Cả một buổi ngồi lặng lẽ giữa bốn bức tường, mắt dõi theo từng dãy bàn, từng gương mặt học trò đang cặm cụi làm bài. Thế nhưng trong mắt học trò, giám thị coi thi lại là những người oai phong và quyền lực nhất. Thầy cô bước vào phòng thi với vẻ nghiêm trang, tay cầm tập giấy thi, ánh mắt điềm tĩnh mà nghiêm nghị. Trong cảm nhận của những cô cậu học trò tuổi mới lớn, thầy cô chẳng khác nào những vị quan tòa đang giữ gìn sự công bằng cho một cuộc thử sức đầy quan trọng.


Tiếng trống báo hiệu giờ làm bài vang lên. Cánh cửa phòng thi khép lại. Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Ngoài tiếng quạt trần quay đều vù vù trên cao, hầu như không còn âm thanh nào khác. Những chiếc bút bi chạy trên mặt giấy tạo nên thứ âm thanh rất khẽ, như tiếng thời gian đang lặng lẽ trôi.


Ngoài sân trường, nắng đầu hè vàng như mật ong rót xuống những tán phượng đang đỏ rực. Những chùm bằng lăng tím biếc đứng im trong nắng. Dường như cây cối cũng cảm nhận được không khí đặc biệt của mùa thi mà trở nên trầm lắng hơn. Những chiếc lá non thôi đùa nghịch với gió. Lũ chim sẻ thường ngày ríu ran trên các cành cây cũng bỗng im tiếng, nép mình trong bóng lá xanh. Cả ngôi trường như đang nín thở cùng những trang giấy thi còn dang dở.


Trong phòng thi, mỗi học trò là một thế giới cảm xúc riêng. Có em cúi đầu viết liên tục, nét bút chạy nhanh như sợ thời gian không đủ. Có em thỉnh thoảng dừng lại, đưa mắt nhìn lên trần nhà như đang tìm kiếm một ý tưởng vừa vụt mất. Có em khẽ cắn đầu bút, nhíu mày suy nghĩ. Thi thoảng lại có những ánh mắt thấp thỏm nhìn về phía đồng hồ điện tử treo trên tường. Những con số vô tình vẫn nhảy đều đặn từng phút từng giây, không hề biết rằng phía dưới là biết bao hồi hộp, lo âu và hy vọng.


Lạ lùng thay, với giám thị, thời gian dường như dài hơn thường lệ. Kim đồng hồ chậm chạp bò từng bước nhỏ. Còn với học trò, thời gian lại giống như cơn gió mùa hè lướt qua sân trường. Mới đó mà đã gần hết giờ. Mới đó mà những trang giấy trắng đã kín chữ hoặc vẫn còn dang dở những câu trả lời chưa kịp hoàn thành.


Rồi tiếng trống báo hết giờ bất ngờ vang lên. Âm thanh quen thuộc ấy khiến không ít học sinh giật mình. Những cây bút đang viết vội vàng dừng lại. Có em tiếc nuối cố nhìn thêm một lần cuối vào bài làm. Có em buông bút nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng. Còn các thầy cô giám thị cũng kín đáo thở phào sau nhiều giờ tập trung quan sát.


Khi những xấp bài thi được thu lại, cánh cửa phòng mở ra cũng là lúc cảm xúc ùa ra theo dòng học trò. Hành lang trường học bỗng trở nên náo nhiệt như một phiên chợ nhỏ. Những nhóm bạn tụm năm tụm ba, ríu rít trao đổi đáp án. Tiếng cười xen lẫn tiếng thở dài vang lên khắp nơi.


Có em vui mừng đến mức đôi mắt sáng long lanh, vừa đi vừa kể về những câu mình làm được. Có em hồ hởi khoe với bạn rằng đề thi năm nay “trúng tủ”. Có em nhảy chân sáo dưới hàng cây phượng, tiếng cười giòn tan như nắng.


Nhưng cũng có những gương mặt buồn xo. Có em lặng lẽ đứng một góc sân trường, mắt đỏ hoe vì bỏ sót một câu dễ. Có em tiếc nuối vì làm xong rồi mới phát hiện mình nhầm công thức. Có em ngẩn ngơ nhìn khoảng sân đầy nắng, như vẫn chưa tin bài thi đã kết thúc. Mỗi khuôn mặt là một câu chuyện. Mỗi cảm xúc đều chân thật và đáng quý.


Những ngày thi luôn mang đến biết bao áp lực, hồi hộp và lo âu. Nhưng khi đi qua rồi, nhìn lại, đó lại là những ký ức rất đẹp của tuổi học trò. Đó là những buổi sáng dậy thật sớm ôn bài. Là những cây phượng đỏ rực báo hiệu mùa chia tay. Là những giọt mồ hôi trên trang giấy. Là ánh mắt động viên của thầy cô. Là những lời chúc may mắn của cha mẹ trước cổng trường.


Và trên hết, đó là những ngày mà thầy và trò cùng đồng hành trong một hành trình trưởng thành. Thầy cô lặng lẽ dõi theo từng bước đi của học trò. Học trò mang theo những ước mơ và khát vọng của tuổi trẻ. Để rồi sau mỗi mùa thi, dù kết quả ra sao, các em cũng đã lớn thêm một chút, mạnh mẽ hơn một chút trên con đường đời phía trước.


Thương lắm những mùa thi đi qua. Thương những gương mặt học trò còn vương nét ngây thơ bên trang giấy trắng. Thương những thầy cô âm thầm đồng hành phía sau. Và thương cả những ký ức tuổi học trò, giản dị mà trong trẻo, cứ mỗi mùa phượng nở lại trở về trong miền nhớ.


Hà Nội, mùa thi 2023

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.