• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Hành trình học đội tuyển cùng cô Thuỳ Linh

Thứ hai - 06/04/2026 15:13



(Ảnh: Pixabay)


HÀNH TRÌNH HỌC ĐỘI TUYỂN CÙNG CÔ THÙY LINH


Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng cô Thuỳ Linh là một quãng đường như thế. Ở đó có những buổi sáng dậy sớm để học bài, buổi chiều cầy đề văn mòn mỏi, những buổi tối thức khuya vùi đầu vào trang sách. Có những áp lực, từng muốn từ bỏ, có cả những giấc mơ còn giang dở, nhưng trên hết là sự dìu dắt tận tâm của cô, người đã dạy chúng tôi không chỉ cách học để thi, mà còn cách bước đi vững vàng trên con đường của mình. Với tôi cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn thắp lên ngọn lửa niềm tin đối với văn chương, ý chí, kiên trì và tình yêu đối với con chữ. 


Cô mộc mạc, giản dị, không cao sa như bông hoa hồng, mà sáng lóa như bông hướng dương, luôn toả một ánh nắng như mặt trời soi rọi bước đường trưởng thành của tôi. Cô không đẹp cũng không xấu nhưng vết tích qua từng năm tháng đã in hằn lên khuôn mặt, đó là sự tận tâm, yêu nghề bằng cả tấm lòng và cả trái tim của người nhà giáo. Những ngày đầu vào đội tuyển chúng tôi còn bỡ ngỡ, ngại ngùng, chưa thể nào hòa nhập cùng cô vì nghĩ rằng rất áp lực và cô rất nghiêm khắc trong việc dạy học. Nhưng rồi với giọng nói dịu dàng mà kiên quyết của cô đã giúp tôi vững tâm: “Các em có thể chậm, nhưng đừng bỏ cuộc và đừng ngại khó khăn trên hành trình mà các em đã chọn. Sẽ có đôi lúc bỡ ngỡ hay áp lực chồng chất nhưng đừng vì thế mà từ bỏ, hãy tin vào bản thân rồi thành công sẽ đến”. Câu nói ấy như ngọn đèn chỉ hướng cho chúng tôi trên con đường phía trước, để tôi học cách tự bước đi, tự chịu trách nhiệm và không ngừng hoàn thiện mình trên chặng đường tôi đi.


Những buổi học hè ôn đội tuyển Văn của chúng tôi diễn ra tại nhà cô, trong không gian yên tĩnh và gần gũi hơn cả lớp học thường ngày. Sáng đến, ánh nắng nhẹ qua khung cửa sổ, rọi xuống bàn học nơi chúng tôi lặng lẽ lắng nghe cô giảng từng tác phẩm, từng ý văn sâu lắng. Đến những buổi chiều, khi nắng nghiêng dài trên bậc cửa, căn phòng trở nên oi hơn, cái mệt của mùa hè cũng theo gió ùa về. Thế nhưng bất chấp sự tác động của thiên nhiên, chúng tôi vẫn cắm cúi sửa bài, lắng nghe cô góp ý từng câu chữ, từng cách lập luận. Có những lúc đầu óc rã rời, tay mỏi nhừ, nhưng không ai lên tiếng than vãn, bởi mọi người hiểu rằng mỗi giờ học trôi qua đều là những bước tiến gần hơn đến ước mơ của mình. Và cả tôi cũng vậy, mỗi trang văn tôi viết đều in dấu bước chân của sự trưởng thành, của niềm tin từ gia đình, bạn bè và tất cả các thầy cô đã dạy dỗ tôi. Đặc biệt là người cô yêu quý của tôi, cô Thuỳ Linh. Có những buổi học kéo dài đến gần trưa, chỉ nghe thấy tiếng bút sột soạt trên giấy và giọng cô phân tích tác phẩm bằng tất cả niềm say mê. Trong không gian ấy dường như tôi cảm thấy từng câu chữ không khô khan mà trở nên có hồn, có hơi thở của cuộc đời hơn. Cô không chỉ dạy chúng tôi cách viết một bài văn hay mà còn dạy cách lắng lại, sống chậm hơn để thấu hiểu con người, thấu hiểu chính mình qua từng trang văn. Nhờ cô chúng tôi nhận ra rằng văn chương không phải là những khuôn mẫu cứng nhắc, mà là nơi gửi gắm tâm hồn, nơi con người tìm thấy sự đồng điệu trong trái tim và biết sẻ chia những giá trị tốt đẹp cho đời. 


Sau mỗi giờ học là lúc các cô trò cùng ngồi lại tán gẫu hay tâm sự về mọi thứ. Cô hỏi chúng tôi: “Các em có những trăn trở hay thắc mắc gì hãy mạnh dạn nói với cô để cùng nhau tạo dựng một môi trường học thật tuyệt vời nhé!”. Giọng cô vang lên như lời thì thầm bên tai khiến đám học trò chúng tôi nghe xong liền cùng nhau bộc lộ tiếng lòng. Có đứa áp lực vì kỳ vọng gia đình, có đứa sợ mình chưa đủ giỏi, còn tôi lại nghi ngờ chính bản thân chưa đủ tự tin, chưa đủ can đảm để học cách đối mặt với khó khăn. Nghe xong cô chậm rãi đáp lời: “Chỉ cần các em cố gắng và tin vào bản thân, cô cũng sẽ là người lái đò chở các em qua bến sông này”. Những lời nói ấy không chỉ xóa tan nỗi lo trong lòng chúng tôi, mà còn tiếp thêm động lực để bản thân có thể bức phá hơn. 


Sau khi biết tin sáp nhập tỉnh khiến chúng tôi không còn cơ hội tham gia kì thi học sinh giỏi Văn cấp thị xã và tỉnh, trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn lặng lẽ và cảm giác hụt hẫng khó gọi tên. Sự tiếc nuối ấy càng trở nên nặng nề hơn khi tôi ý thức được rằng mình là người cô đặt nhiều niềm tin nhất, là học trò cô luôn kỳ vọng và gửi gắm hy vọng nhiều hơn các bạn khác. Bao nỗ lực, bao tháng ngày miệt mài học đội tuyển bỗng chốc đứng lại trước một ngã rẽ đầy bất ngờ, để lại trong tôi cảm giác trống trải và chênh vênh. Sau khi cô thông báo chúng tôi không được thi nữa tôi rất buồn. Vì những ngày đèn sách của tôi chỉ mong muốn đổi lại một thành tích hay danh hiệu để bố mẹ thầy cô và bạn bè được nở mày nở mặt. Nhưng không, trước sự thất vọng tràn trề của tôi cô đã lại gần an ủi: “Không phải lúc nào cố gắng cũng được đáp lại bằng một kì thi, nhưng nỗ lực của em thì cô luôn nhìn thấy”. Cô bảo tôi đừng tự trách chính mình hay nghĩ rằng công sức đã bỏ ra là vô nghĩa, bởi những tháng ngày học đội tuyển đã giúp tôi trưởng thành hơn, vững vàng hơn trong suy nghĩ và cách viết ngay cả trong cuộc sống của chính bản thân tôi. Cô mỉm cười với ánh mắt đầy tin tưởng: “ cô tin em không chỉ vì một lần dang dở mà dừng lại, con đường phía trước còn dài  và em hoàn toàn có thể đi xa hơn thế nữa”. Những lời an ủi giản dị ấy không đủ để ngay lập tức xóa đi nỗi buồn trong tôi nhưng đủ ấm để tôi cảm thấy được thấu hiểu, được tiếp thêm niềm tin và can đảm để bước tiếp, mang theo sự kỳ vọng lặng thầm mà cô đã dành cho tôi. 


Hành trình học đội tuyển văn cùng cô Thuỳ Linh không chỉ là quá trình tích lũy kiến thức, mà còn là hành trình lắng sâu vào chính nội tâm của mình. Mỗi buổi học trôi qua không đo bằng thời gian, mà được đong đếm bằng những chuyển động rất khẽ trong cảm xúc, từ bồi hồi xúc động đến mệt mỏi, bình tâm và tin tưởng, giờ đây chính năm cuối cấp lại khiến tôi lưu luyến khôn nguôi vì khi sắp phải rời xa mái trường, thầy cô và hơn hết là người đã cùng gắn bó qua bao năm tháng văn chương – cô Thuỳ Linh. Giữa những trang sách dày đặc và áp lực vô hình của kỳ vọng, cô hiện diện như một điểm tựa âm thầm, dẫn chúng tôi đi qua từng tầng ý nghĩa của tác phẩm hay những cảm xúc chân chất khi nói đến các nhà thi nhân như đại thi hào Nguyễn Du, bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương,… với những áng văn xiêu lòng người. Để rồi từ văn chương chúng tôi học cách nhìn đời sâu hơn, nhìn người chậm hơn không chỉ bằng đôi mắt tin tưởng mà bằng cả trái tim của một người độc giả đang lắng nghe những thanh âm rất thực của đời. Có lúc tôi nghĩ rằng mình đã chạm tới giới hạn, khi những bài viết vẫn chưa đạt, khi niềm tin vào bản thân dần lung lay, nhưng chính ánh mắt kiên nhẫn và giọng nói điềm tĩnh của cô: “Khi cô sửa bài xong, những phần cô sửa phải tự khắc hoàn thiện và làm tốt hơn nữa, chứ không phải cô sửa để các em lại tiếp tục mắc lỗi”. Lời nói ấy đã kéo tôi trở lại với con chữ, nhắc tôi rằng viết văn trước hết phải viết bằng sự thành thật của cảm xúc. Mặc dù tôi không thể thi nhưng chính việc học đội tuyển đã trở thành hành trình trưởng thành, nơi tôi học cách đối diện với thất bại, trân trọng nỗ lực và mang theo niềm tin mà cô gửi gắm để tiếp tục bước đi. Dù con đường phía trước có thể không còn kỳ thi để làm đích đến, nhưng tôi đã nhận ra đích đến thực sự của mình chính là làm điều có ích cho đời, đóng góp một phần nhỏ công sức của mình vào công việc chung của đất nước, như Bác Hồ đã từng nói: “… Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không chính là nhờ một phần lớn công học tập của các em…”


Với tôi, người cô ấy không chỉ là người đứng lớp giảng dạy, mà còn là người đã âm thầm che chở và dẫn dắt cho tôi trong những năm tháng quan trọng nhất của tuổi học trò. Cô trao cho tôi không chỉ kiến thức văn chương, mà là niềm tin để tôi không tự nghi ngờ chính mình khi đối diện với thất bại và dang dở. Dẫu việc học đội tuyển không còn tiếp tục như mong ước, nhưng một hành trình khác sẽ mở ra. Sự hiện diện, kiên nhẫn và bao dung của cô vẫn còn mãi trong ký ức tôi, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc để tôi bước tiếp. Có những người thầy không xuất hiện ồn ào, nhưng lại in sâu trong tâm trí của người học trò một cách đẹp nhất. Và với tôi, cô Thuỳ Linh chính là người như thế, một ngọn đèn lặng lẽ, bền bỉ soi sáng con đường tôi sẽ đi rất dài về sau.


Lê Nguyễn Phương Anh, 15 tuổi

Lớp 9A1 trường THCS Thác Mơ

Tổ 5, khu 4 Phường Phước Long tỉnh Đồng Nai

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.