• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Điều đẹp đẽ và thiêng liêng nhất trong cuộc đời con

Thứ năm - 09/04/2026 12:57



(Ảnh: St)

ĐIỀU ĐẸP ĐẼ  VÀ THIÊNG LIÊNG NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI CON


“Đố ai đếm được lá rừng

Đố ai đếm được mấy tầng trời cao 

Đố ai đếm được vì sao 

Đố ai đếm được công lao mẹ già”


Tựa như một lời nhắc nhở dịu dàng mà thấm thía, câu ca dao vang giữa bộn bề cuộc sống khiến em chợt lặng nghĩ về mẹ. Công lao của mẹ rộng lớn như trời biển như biển, âm thầm đời, mẹ vẫn là người phụ nữ em kính yêu và biết ơn nhất.


Mẹ không đẹp theo cách của những người phụ nữ trên tivi, nhưng mẹ có vẻ đẹp mà không ai có thể thay thế được. Đó là vẻ đẹp nằm trong ánh mắt luôn nhìn em bằng tất cả yêu thương, trong nụ cười hiền xua tan cả những hôm em buồn. Mỗi ngày mẹ đều tất bật dậy sớm từ lúc trời ửng sáng, vậy mà lúc nào mẹ cũng nói “không sao đâu”. Dù biết rất rõ, có những hôm mẹ mệt chỉ muốn nằm xuống và ngủ một giấc thật đã. Năm nay mẹ gần 40 tuổi. Cuộc đời mẹ vất vả, năm tháng đã mài mòn đi nhan sắc, vóc dáng của mẹ. Nhưng với em, vẻ đẹp từ tận sâu trong tâm hồn mẹ vẫn còn mãi. 


Mẹ em cao gầy nhưng ẩn trong hình dáng ấy là một bầu trời mạnh mẽ. Mỗi lần nhìn bóng lưng mẹ bước vội cho kịp giờ làm, em lại thấy thương mẹ đến nghẹn. Mái tóc mẹ chỉ tới vai, không cầu kì, nhưng mỗi khi mẹ cúi xuống buộc lại tóc, em nhận ra vài sợi tóc bạc lẫn vào, như những dấu mốc thời gian mẹ dành để lo cho gia đình. Khuôn mặt mẹ không son phấn, nhưng có một vẻ đẹp rất riêng. Đôi mắt mẹ hiền; có những hôm, quầng mắt mẹ hơi thâm nhưng khi nhìn em ánh mắt ấy vẫn đầy yêu thương. Cách ăn mặc của mẹ lúc nào cũng giản dị. Những bộ đồ đẹp đã cũ theo năm tháng nhưng mẹ vẫn mặc, chỉ để dành cái mới cho em. Mẹ bảo “mẹ còn nhiều đồ mà, miễn con có đồ đẹp là được”. Nghe xong câu ấy trái tim em mềm như muốn khóc. Nụ cười của mẹ không chỉ là sự thể hiện cảm xúc cá nhân, mà còn là sợi dây kết nối tình thân, mang đến sự ấm áp và an yên trong gia đình. 


Nếu ngoại hình của mẹ là tấm gương phản chiếu sự tần tảo, nhẫn nhịn thì tính cách hiền hậu bao dung của mẹ là ánh sáng. Mẹ là cô giáo mầm non nên lúc nào cũng mang theo sự dịu dàng và kiên nhẫn với học sinh. Mẹ nói năng nhẹ nhàng, luôn biết cách dỗ dành và quan tâm từng bé một, chính điều ấy đã làm cho phụ huynh biết đến và giao con, em cho mẹ. Ở nhà, mẹ lại càng chu đáo hơn. Mẹ lo cho gia đình từ những điều nhỏ nhất, đôi khi chỉ cần nhìn em là mẹ biết em đang vui hay buồn. Đối với hàng xóm, mẹ luôn thân thiện và hòa đồng. Mẹ sống đúng với tinh thần “bán anh em xa, mua láng giềng gần” vì thế lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ, chia sẻ và đối xử chân thành. Trong mắt mọi người xung quanh, mẹ là người dễ gần, hiền và sống rất tình nghĩa. Nhờ tính cách ấy mà ai trong khu ai cũng quý mến, trân trọng và đặc biệt là luôn tin tưởng mẹ. Mỗi chi tiết trên đều khiến em trào dâng một tình yêu thương sâu sắc. Ở mẹ không chỉ thấy vẻ đẹp ngoại hình mà còn cảm nhận được cả thế giới yêu thương, hy sinh, thầm lặng, em sẽ luôn nâng niu và trân trọng. 


Em nhớ nhất một buổi chiều mưa năm ấy. Trời gió lạnh, em quên đem áo khoác, cứ run cầm cập đứng trước cửa trường. Mẹ vội vàng chạy đến, mái tóc ướt đẫm, chiếc áo mưa mỏng dính sát vào người. Vừa nhìn thấy em, mẹ kéo em vào lòng, che cả tấm lưng cho em khỏi ướt. Khi em ngước mắt lên thấy mẹ rơm rớm nước mắt, em mới hỏi thì mẹ bảo “mẹ thấy con đứng đó một mình mà lại không có áo khoác mặc nên mẹ xót”. Em nghe xong mắt em cũng cay cay. Bàn tay mẹ lạnh vì mưa nhưng ôm em lại ấm đến lạ thường. Lúc đó em nhận ra dù cuộc sống có vất vả đến đâu, mẹ vẫn luôn dành trọn sự dịu dàng và yêu thương cho em. Chính khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng mẹ là chỗ dựa bình yên nhất trên đời mình.


Nhìn lại tất cả những gì mẹ đã dành cho em, từ ngoại hình lam lũ, bàn tay đầy vết chai đến những hy sinh thầm lặng chưa bao giờ kể. Em càng hiểu rằng tình mẹ là thứ quý giá nhất trên đời. Em chỉ ước mình lớn nhanh hơn một chút, để có thể đỡ đần, che chở em suốt bao năm. Dù mai này có đi xa đến đâu, hình bóng mẹ sẽ là nơi em luôn hướng về, là nguồn yêu thương làm ấm trái tim em khi mệt mỏi. Mẹ chính là điều đẹp đẽ và thiêng liêng nhất trong cuộc đời em.


Phạm Phương Giang, 12 tuổi

Lớp 7A6 Trường THCS Thác Mơ

Số nhà 12A, đường Nguyễn Huệ, Khu phố Long Thủy 3, Phường Phước Long, tỉnh Đồng Nai


Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.