
- Trang văn

Hành trình rong ruổi qua các đồi chè của miền Bắc
Thứ hai - 13/04/2026 18:09

(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)
HÀNH TRÌNH RONG RUỔI QUA CÁC ĐỒI CHÈ XANH MƯỚT CỦA MIỀN BẮC
(Nguyễn Diệu Liên)
Chuyến xe lăn bánh rời khỏi thành phố trong một buổi sớm se lạnh, mang tôi rời xa nhịp sống hối hả để tìm về miền xanh bình yên của núi đồi. Những đồi chè – thứ tưởng như quen thuộc qua những tách trà thơm mỗi sáng – lại hiện lên một cách kỳ diệu và sống động khi tôi được chạm mặt thật gần, giữa bao la đất trời miền Bắc.
Điểm dừng chân đầu tiên là Mộc Châu, nơi cao nguyên chìm trong sương sớm và lặng lẽ nở nụ cười với du khách bằng những đồi chè hình trái tim xanh mướt. Tôi đã từng nhìn thấy ảnh trên mạng, nhưng khi đứng giữa đồi chè ấy, tận mắt chứng kiến từng luống chè được tạo dáng mềm mại như ôm trọn tình yêu của đất trời, tôi mới thật sự hiểu vì sao người ta gọi nơi này là “thiên đường cho những đôi lứa”. Gió nhẹ lướt qua, làm những chồi chè non lay động, như thầm thì kể câu chuyện tình dịu dàng giữa đất và người.
Rời Mộc Châu, tôi ghé Tân Cương (Thái Nguyên) – vùng đất gắn liền với thương hiệu chè nổi tiếng cả nước. Đồi chè ở đây không uốn lượn như tranh vẽ, nhưng lại mang một vẻ đẹp đậm chất truyền thống. Hương chè thoang thoảng trong gió, nồng nàn mà dễ chịu, như thấm vào lòng người cảm giác bình yên khó tả. Tôi được gặp những bác nông dân chân chất, tay thoăn thoắt hái từng búp chè, đôi mắt ánh lên niềm tự hào về thứ sản vật quý giá của quê hương.
Hành trình tiếp tục đưa tôi đến Suối Giàng (Yên Bái) – nơi mà những cây chè cổ thụ mọc cheo leo trên sườn núi, rêu phủ gốc, rễ chằng chịt ôm lấy đất đá. Chè ở đây không phải trồng thành luống như những nơi khác, mà mọc tự nhiên như cây rừng. Mỗi cây như một chứng nhân thời gian, có cây đã sống cả trăm năm. Không gian nơi đây vừa hùng vĩ, vừa hoang sơ, cho tôi cảm giác như đang lạc vào một vùng đất cổ tích giữa đại ngàn Tây Bắc.
Long Cốc (Phú Thọ) lại đưa tôi trở về với vẻ đẹp mềm mại và đầy chất thơ. Những đồi chè tròn đều như những quả đồi nhỏ, nối tiếp nhau bất tận, xanh mướt trong làn sương sớm. Nhìn từ trên cao, Long Cốc giống như một “vịnh Hạ Long trên cạn” – kỳ vĩ mà gần gũi. Tôi dừng lại trên một điểm cao, ngắm mặt trời mọc từ sau những ngọn đồi chè, ánh nắng dát vàng lên từng lá chè, tạo nên khung cảnh huyền ảo đến nghẹt thở.
Trên đường trở về, tôi ghé qua Thanh Sơn, vùng đất yên bình của Phú Thọ, nơi những nếp nhà đơn sơ nép mình giữa biển chè xanh bát ngát. Không quá nổi bật như Mộc Châu hay Long Cốc, nhưng Thanh Sơn lại mang đến cho tôi một cảm giác gần gũi, thân thương như về quê ngoại – nơi có những buổi chiều ngồi nhâm nhi chén trà bên hiên nhà, nghe gió lùa qua kẽ lá.
Những đồi chè còn là những địa điểm du lịch rất hấp dẫn du khách. Xen kẽ giữa các hàng cây chè xanh mát mắt, từng nhóm khách du lịch rảo bước thong dong, khăn áo rực rỡ nổi bật giữa nền xanh dịu mát của đồi chè. Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp triền đồi. Họ háo hức chụp ảnh, lưu giữ lại khoảnh khắc giữa khung cảnh thiên nhiên thanh bình và trong trẻo. Những tà áo dài bay nhẹ trong gió, những chiếc váy sắc màu tươi tắn như tô điểm thêm cho đồi chè một nét duyên dáng rất riêng, khiến nơi đây không chỉ là vùng đất lao động mà còn là điểm đến đầy thi vị và cuốn hút.
Mỗi vùng đất tôi đi qua đều để lại một dấu ấn riêng, không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên mà còn vì con người – những người nông dân gắn bó cả đời với luống chè, cần cù và hiền hậu. Những đồi chè xanh mát, những bàn tay chăm bón, những nụ cười rạng rỡ giữa nắng sớm… tất cả hòa quyện tạo nên một miền ký ức mà tôi tin, bất kỳ ai từng đặt chân tới cũng sẽ nhớ mãi không quên.



