
- Trang văn

Bông sen đầu mùa hạ
Thứ sáu - 17/04/2026 11:20

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
BÔNG SEN ĐẦU MÙA HẠ
- Ê! Lan ơi! Mới sáng bảnh mắt thằng Thành đã í ới gọi cái Lan. Vừa gọi Thành vừa lách giậu chui sang. Nó khoe:
- Tao vừa thấy nụ sen nở đẹp cực kỳ. Đây là bông sen đầu tiên nở khi hè về tới. Chúng mình đến xem nhé!
- Ừ…
- Thả thuyền chèo nhè nhẹ kẻo nát lá sen đấy. Cái Lan cẩn thận nhắc.
Hai đứa bơi lại gần bông sen mới nở. Cánh sen nở to thơm ngát, khoe sắc giữa ánh nắng vàng dịu của buổi sáng. Vài hạt sương còn long lanh trên cành. Cái Lan mải mê vuốt cánh hoa. Thành thì mân mê những giọt nước trên lá sen. Mỗi đứa đều có suy nghĩ riêng của mình.
- Lan thì mơ ước hè này sẽ có nhiều sen, tha hồ cắm lọ. Còn Thành thì nghĩ đến mấy con cào cào rang thơm phức. Chợt cái Lan lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thành.
- Anh Thành ơi! Hè năm nay chúng mình thu hoạch sen về biếu cụ Thơm một ít, để cụ chữa bệnh cho khoẻ nhé!
Thành gật đầu tươi cười. Hai đứa lại mải mê chèo thuyền ngắm cảnh hồ sen, ngỡ như không biết chán. Khi ông mặt trời ngả mũ chào tạm biệt, hoàng hôn mờ dần trên xóm, hai đứa đã thấm mệt, chúng chia tay nhau. Vừa ăn cơm xong, Thành đã nghe tiếng Lan khẽ gọi:
- Anh Thành ơi! Ra đây em bảo này.
Thành đang ngồi trên chõng tre khe khẽ hát. Nghe Lan gọi nó vội chạy ra dậu duối hỏi khẽ:
- Gì vậy Lan?
Dưới ánh trăng Thành nhìn rõ khuôn mặt tròn của Lan lăn nhẹ hai giọt nước mắt:
- Anh Thành ơi! Lan phải đi rồi, không biết bao giờ về nữa.
Thành ngạc nhiên hỏi:
- Lan đi đâu? Sao vội thế?
- Em phải theo người nhà lên ở hẳn thành phố anh ạ!
- Rồi Lan sẽ về chứ?
- Nhưng chắc lâu và nhớ anh lắm, nhớ mùa hạ thơm nức hương sen làng mình.
- Vậy Lan chờ anh một lát nhé!
Một lát Thành trở về với bông sen đỏ rực trên tay.
- Cầm lấy đi em, mùa hạ sẽ theo em vào thành phố.
Cái Lan cầm lấy bông sen. Nó ngước mắt nhìn lên: một đám mây trắng trôi vắt ngang bầu trời xanh thẳm.
Bùi Minh Hằng
Lớp Búp trên cành Thái Bình



