• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Cô bé bị ghét bỏ

Thứ bảy - 18/04/2026 07:49


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)



CÔ BÉ BỊ GHÉT BỎ


Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. 

Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi. Tại sao chúng nó lại xa lánh Tảo đến thế nhỉ? Hay vì Tảo bẩn thỉu và nhút nhát? Cũng có thể là như vậy lắm.

Ở gần nhà Tảo tôi biết.

Là chị của năm đứa em nhỏ, Tảo phải làm lụng tất cả mà có mấy khi được mặc lành lặn đâu ? Bố của Tảo là một lão nghiện rượu. Mỗi lần đi làm về không có rượu là ông ta chửi vợ, đánh con. Tảo cũng nhiều khi bị - những trận đòn oan uổng và vô cớ ấy. Mẹ Tảo lại hay đau ốm luôn luôn. Tiền mua thuốc không có mà lại phải mua rượu nên mẹ Tảo trở nên keo kiệt và khó tính. Giữa bố và mẹ Tảo hay bùng nổ những cuộc “nội chiến” khiến làng xóm được bữa điếc tai, sốt ruột. Cũng chính vì phải làm lụng nhiều không có thời gian ngó ngàng đến sách vở ở nhà nên Tảo học rất kém, nhiều năm ở lại lớp. Mười bốn tuổi rồi mà Tảo mới học đến lớp năm.

Bị bạn bè trêu chọc nhiếc móc nên Tảo thôi học ở nhà chân trần cắt cỏ. Bọn trẻ con xóm tôi nó gọi Tảo là con “Bú dù” mỗi khi Tảo đội cái mê nón, mặc bộ quần áo thô thiển vá chằng chịt các loại vải bằng chỉ trắng chỉ đen.

Tuy thông cảm với hoàn cảnh của Tảo nhưng tôi không ưa gì nó. Mỗi khi gặp nó tôi hách dịch làm cao, khinh bỉ nên nó e sợ tôi.

Gia đình tôi hoàn toàn trái lại với gia đình của Tảo. Bố mẹ tôi đều là cán bộ nhà nước. Một mình là con gái nhà chỉ có hai anh em nên mẹ tôi chiều chuộng hết mức, các bạn tôi gọi đùa tôi là: "Con gái cưng”. Tôi lấy làm bằng lòng và tự mãn với gia đình mình lắm. Việc ăn mặc của tôi thì khỏi phải nói. Những chiếc áo do mẹ tôi cắt may thật cầu kỳ vậy mà vẫn chưa vừa ý tôi đâu. Mỗi lần đi học tôi ăn mặc diêm dúa xách chiếc cặp da trông thật kiểu cách. Có mấy ai nhìn thấy lại không bảo rằng: “Con nhà trí thức có khác”.

Một lần đi học về trông thấy Tảo đang rắc phân cho muống. Tôi giơ tay xem đồng hồ nói cố ý hướng cái Tảo về phía tôi:

- Các cậu ơi! Về nhà ăn cơm mau đi phim tối nay dài và hay lắm, đi muộn rạp đóng cửa đấy.

Tuy nói về ăn cơm nhưng tôi không quên chọc tức cái Tảo:

- Ở đây có mùi phân thối nhỉ, lại cả mùi “hay hớt” nữa.

Có lẽ lúc ấy Tảo nhìn tôi bằng con mắt thèm thuồng lắm.

Chiều nay, tôi cùng Thùy Mai, Huyền Trang đi học về. Vừa đi vừa kể chuyện gia đình một cách đắc chí.

Tôi kể cho bọn nó nghe chuyện tôi đòi hỏi cái gì mẹ tôi cũng vui vẻ cho liền. Chúng tôi bỗng phá lên cười khi nhìn thấy cái Tảo đang đi đằng trước, tay nó cầm cái mẹt và cái rổ cũ kỹ, chắc nó đi bán cái gì về. Biết chúng tôi cười chế nhạo, vừa sợ vừa thèm nó vụt chạy. Nhưng được một quãng bỗng nó đứng sững lại rồi ngồi thụp xuống nhặt nhặt sẩy sẩy cái gì có vẻ vội vàng lắm.

- Nó nhặt cái gì vậy ?

Chúng tôi vội đi nhanh tới. Thì ra một người đàn bà lai một bao gạo chẳng may tuột miệng để tóe ra đường. Nhìn bà ta có vẻ tiếc và sợ.

Cái Tảo thấy vậy liền hạ mẹt xuống bốc cho bà ta. Tôi nghĩ bụng và bảo với chúng nó :

- Chắc nó có họ hàng hang hốc gì đấy. Chứ kẻ đi đường không thì hơi đâu.

Chúng tôi cũng ngồi nghỉ ngay tại đấy để xem thế nào. Cái Tảo không hề để ý tới bọn tôi, nó vội lúi húi vơ, rồi sảy sạch sẽ dồn vào bao. Chừng nửa tiếng sau số gạo được nhặt sạch sẽ. Cái Tảo giữ xe cho bà ta chằng lên.

Xong xuôi bà ta cảm ơn Tảo rối rít, rút trong túi ra một trăm đồng giọng cảm kích:

- Bác cám ơn cháu nhiều lắm. Hôm nay không có cháu thì đến bao giờ mới nhặt xong.

Cái Tảo đỡ tay bà ta lựa lời:

- Có gì đâu mà bác phải ơn huệ ạ Đó chỉ là việc làm bình thường của cháu thôi. Biết đâu có lần cháu cũng như hôm nay và cháu lại được bác nhặt giúp.

Nó từ chối không nhận tiền, biết không thể nài ép được nó, bà kia ái ngại lên xe đi nhưng bà ta vẫn xuýt xoa - Cháu tốt bụng quá.

Còn chúng tôi thì đứng ngây người ra như tượng và bỗng trở lên ngượng ngập, xấu hổ. Đứa nào cũng cắm đầu đi không chuyện trò, ba hoa như trước nữa. Tôi nhìn cái Tảo - thân hình mảnh dẻ của nó bỗng trở tên thanh tao ẩn giấu một tâm hồn cao đẹp và một tình thương giản dị với mọi người.


Phạm Hồng Oanh

14 tuổi, Vũ Phúc, Vũ Thư, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.