• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Mẹ - khoảng trời bình yên nhất trong con

Chủ nhật - 19/04/2026 19:52




(Ảnh: Lien Nguyen)




MẸ - KHOẢNG TRỜI BÌNH YÊN NHẤT TRONG CON 
(Nguyễn Diệu Liên)


Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại.


Từ những ngày thơ bé, khi con còn chưa biết nói tròn vành một tiếng “mẹ”, mẹ đã là cả thế giới. Vòng tay mẹ ấm hơn mọi tấm chăn mùa đông. Lời ru của mẹ mềm như gió, đưa con vào những giấc ngủ bình yên giữa đêm dài đầy tiếng côn trùng ngoài hiên. Mẹ ngồi đó, dưới ánh đèn vàng nhạt, đôi mắt thấm mệt nhưng vẫn dịu dàng nhìn con, như thể chỉ cần con ngủ ngon thôi là mọi nhọc nhằn đều tan biến.


Con lớn lên từng ngày, còn mẹ thì lặng lẽ già đi từng chút. Những sợi tóc bạc bắt đầu xen giữa mái đầu. Những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt – nơi từng ánh nhìn luôn dõi theo con từ cổng trường, từ những buổi con thi cử, từ những lần con vấp ngã đầu đời. Mẹ không nói nhiều về sự hy sinh của mình. Mẹ chỉ âm thầm thức khuya dậy sớm, lo cho con từng bữa ăn, từng bộ quần áo, từng ước mơ còn dang dở.


Có những lúc con vô tâm, có những lần con cãi lời, để rồi quay lưng bước đi trong sự bướng bỉnh của tuổi trẻ. Nhưng phía sau lưng con, mẹ vẫn đứng đó. Không trách móc. Không bỏ rơi. Chỉ lặng lẽ chờ con quay về.


Đến một ngày, khi con đủ lớn để hiểu rằng ngoài kia cuộc đời không dịu dàng như vòng tay mẹ, con mới thấm thía hai chữ “hy sinh”. Mẹ đã dành cả thanh xuân để đổi lấy bình yên cho con. Đã gom góp từng đồng tiền nhỏ để con có cơ hội bước xa hơn. Đã giấu những cơn đau vào lòng để nở nụ cười mỗi khi con nhìn thấy.


Mẹ không cần những món quà đắt tiền. Mẹ chỉ cần con sống tử tế, sống hạnh phúc. Chỉ cần một cuộc gọi hỏi han khi chiều xuống. Chỉ cần một bữa cơm đủ đầy tiếng cười có con ngồi bên.


Nếu có điều ước nào cho cuộc đời này, con chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Để con kịp nói lời cảm ơn. Để con kịp ôm mẹ thật lâu. Để con được một lần làm chỗ dựa cho người đã cả đời che chở mình.


Mẹ là khoảng trời bình yên nhất trong con.

Và dù con có đi xa đến đâu, trái tim con vẫn luôn tìm đường trở về nơi ấy – nơi có mẹ, có yêu thương chưa từng vơi cạn.


Hà Nội, 16/3/2026

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.