• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Lan quý

Thứ hai - 20/04/2026 15:33





LAN QUÝ

(Thanh Bình)


​Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt, cành tím, cành hồng, hai chậu lớn, gần 20 cành, gần 100 bông, cả thảy. Nó ra ngắm, vào nghía, xuýt xoa, thỉnh thoảng nổi hứng còn ghé sát, mân mê, thơm thơm, hít hít, bắt chồng quay quay, chụp chụp, để đăng, để khoe hết lượt các nhóm gia đình với anh chị em, con cháu rồi anh face với tik tok.

Sáng nay, ngồi cafe, nhìn ra, bên cạnh những bông nụ mới hé ở đầu cành, phía chân cành, rồi giữa cành, vài bông đã mỏi, héo mềm, quắt lại chỉ còn bằng ¼-1/5 lúc ban đầu, gió nhẹ là rụng. Nó thảng thốt:

- Rụng mất mấy bông rồi!

- Hơn 2 tháng, héo là phải rồi, dọn đi cho đỡ vướng!

Nó còn nhấm nháp, chuyển hướng câu chuyện sang hương vị coffee, thì reel facebook đã hiện ngay một bài về cách cắt trồng lại Lan sau Tết. Chả có lẽ, face thực sự có chức năng nghe lén (?). Nó cho chế độ âm thanh to lên một chút. Lão chồng khoái chí:

- Đấy! Face nó cũng bảo mình đúng. Dọn đi thôi, càng để càng chỉ héo úa. Cứ mua mà trồng ngay được cho những mùa sau thì bọn trồng Lan, buôn Lan nó chết đói à?

- Ơ… nó đang hướng dẫn mình trồng lại mà. Nó có bảo bỏ đi đâu…!

- Biết trồng không mà trồng?

- Thì em cứ thử. Không sống được, coi như mình dọn thêm lần nữa. Đỡ vướng cho ba ra vào hút thuốc là được chứ gì!

- Chả phải thế! Cái chính là không làm được thì dọn một lần cho xong, thử làm gì mất công.

- Ừ, biết thế! Nhưng… Lan nó cũng biết nghe đấy, Ba đừng có nói “hất nước đổ đi” thế, nó tủi thân!

- Dở người!

Chồng nó chốt xanh rờn, rồi, với tay rút điếu thuốc, đứng dậy, kéo cửa ban công, bước ra ngoài, xây lưng về phía cây Hạnh Phúc ở góc trái, mắt nhìn mấy cây Lan, rồi rít – nhả từng vòng khói cuộn tròn vào phía chậu Lan, rồi hé cửa thò đầu vào, trêu chọc:

- Cho nó thơm mùi thuốc kẻo mấy hôm nữa, đi xa lại nhớ!

Nói xong lại vội kéo cửa kính kín lại. Nó bị phế quản, nên khi ở nhà cũ nhiều tầng, nhiều phòng, dành riêng cho Ông Xã một phòng trà thuôc, giờ về chung cư chỉ có hai vợ chồng, một phòng thờ, một phòng ngủ, một bàn khách chung… nên Ông Xã chọn ra ra vào vào cái ban công ấy ngày mươi, mười lăm lần, cũng coi như có thể dục. Có lẽ cũng vì sự chật chội ấy, mà đôi khi lão quạu, chạnh chọe với cả cái cây Hạnh Phúc và mấy chậu Lan của nó. Được cái quạu gì thì quạu, vẫn nhớ vợ bị phế quản, tuyệt đối không hút thuốc trong nhà.

Buổi chiều, rình lúc chồng há mồm ngủ trên sofa, nó trùm đầu, đeo găng tay, mang theo cái túi bóng rác loại 20 cần và cái kéo, chui ra ban công, lựa ngồi xuống, đúng vị trí Ông Xã hay đứng hút thuốc, quay mặt về phía hai chậu Lan. 

Lần đầu tiên nó thực sự khám phá chậu Lan quý. Từng cành Lan được đặt trong một cái cốc nhựa thủng, mỗi cành một gốc, được cuốn chặt bởi bó rêu tươi, vẫn còn xanh, tươi, bắt đầu ngả màu và hắt mùi hăng hăng, nồng nồng.

Nó bắt đầu thực hành làm theo lời hướng dẫn từ anh chàng trên facebook.

Nó cắt cành hoa ở vị trí đốt cuối cùng sát gốc. Hoa còn đẹp. Nó nâng cành hoa bằng cả hai tay, đặt ở khoảng trống ở phía bên kia bàn nước, cách xa cái Sofa để lỡ như Ông Xã có choàng dậy cũng không va phải. Lần lượt, còn 15 cành tươi, hoa đều đến sát gốc và còn đẹp. 15 cành, đủ dày để cắm vào bình lộc có con ngựa kéo em gái tặng trước Tết. Chắc cũng chơi thêm được 2-3 tuần nữa là vừa xinh hết tháng 3.

Nó nhấc từng gốc Lan, rút các sợi sắt chừng 1-2 ly, khá cứng, xuyên sâu vào bó rêu; cắt bỏ phần cốc nhựa bao quanh, gỡ bọc rêu, cắt tỉa, nhặt sạch các rễ ủng, thối hoặc có nguy cơ hỏng, xếp gọn 20 gốc Lan dưới gốc cây Hạnh Phúc. Hai cái chậu sành men trắng muốt, lộ ra lớp đế bằng xốp, hai tầng cao thấp và trắng tinh. Lần đầu tiên, nó hiểu được cách người ta tạo ra những chậu Lan đẹp chơi Tết như thế nào vì trước đây, chơi xong là bỏ, đôi khi chậu không đẹp thì bỏ cả chậu luôn, sang năm mới lại mua nguyên chậu mới.

Nó vơ từng nắm rêu nhét vào túi bóng, bắt đầu công cuộc dọn rác, để tạo không gian cho việc trồng lại mấy gốc Lan. Bất chợt, một bàn tay đàn ông không đeo găng, trờ xuống ngay bên cạnh cùng nhặt rác với nó. Vừa nhặt, Ông Xã nó vừa bảo:

- Cứ xong đi, đây dọn cho!

- Vâng! Nhưng phải dọn mới có chỗ ngồi và đặt chậu mà trồng lại. Anh cứ nghỉ đi, tiện tay bẩn em dọn. Lát anh giúp rửa ban công.

Ông Xã chẳng nói chẳng rằng, nhặt những thanh sắt nhỏ đem vào phía trong nhà, ra sức uốn lại, bó chặt, xếp vào một túi bóng khác. Nó tập trung dọn rác, rồi xoay ra trồng Lan. Nó bẻ xốp thành từng miếng bằng bàn tay em bé, xếp xuống đáy hai cái chậu, với bao đất ở góc ban công đổ lên trên, đặt các gốc Lan vào chậu. Gần 20 gốc Lan, mỗi gốc 4-5 lá to, loay hoay một hồi, nó chọn xếp dày, liền kề vào nhau. Trông như lũ trẻ váy áo cồng kềnh xếp hàng thể dục, rồi đỏ lên trên gốc một lớp xơ dừa. Tay giữ cây, tay bốc xơ dừa, vụng về, vừa ấn vừa sợ gẫy sợ dập, có khi tập trung vào tay đất lại lơ là tay giữ, khiến gốc Lan rơi lả tả, lại nhặt lên, xếp lại từ đầu. Rồi cũng xong. Nó quay ra quét, dọn. Ngẩng lên, đã thấy Ông Xã xách cho can nước, vừa dội, vừa hướng dẫn: 

- Lấy luôn cái chổi mà giũa cho sạch. 

Một can, hai can, ba can…

- Anh lấy cái chậu nhựa to ấy, bê cho em mấy chậu!

Một chậu, hai chậu… rồi ba chậu, người dội, người giũa và quét, ào một cái, ban công đã sạch tinh. Trong khi nó rửa chân tay, làm sạch hai đôi dép, xếp gọn cái chổi nhựa và bình tưới, Ông Xã đã thu xong mấy túi rác.

Nhìn ban công sạch sẽ, hai chậu Lan xanh mướt, cả đám cây Hạnh Phúc, cây Hoa Giấy, cây Chanh… rung rinh, tươi tắn, nó cảm thấy hài lòng. Nhìn lên đồng hồ, đã hơn 16h. Nó bảo:

- Thôi, em đi tắm đã rồi đi đón Sâu cho kịp, lát về cắm hoa sau. 

- Hoa nào?

- Hoa Lan em cắt ra ấy! Em bỏ hết mấy cành héo rụng, mất 5 cành. 15 cành vừa xinh, số đẹp, tối em cắm vào cái bình lộc có con ngựa kéo cái Hoa tặng, chụp ảnh gửi, chắc nó thích lắm.

- Vứt đi rồi! Tưởng héo vứt hết ra thùng rác rồi!

- Ối, Lan của em còn đẹp, mua ngoài chợ 20-30 ngàn/cành đó… Anh ra xem nếu chưa ai làm gì mang về cho em!

- Cắm làm sao được nữa mà mang về, đây cho túi rác … chắc rụng hết rồi!…

- Vậy à? Thôi… Em đi tắm đã.

Nó mở vòi sen, xả nước lạnh, dọc từ đỉnh đầu xuống. Nó hất tóc rồi ngửa mặt hứng. Nước táp mạnh và dàn dụa trên mặt, thật đã. Nóng và vội, không đủ thời gian xuống hàng gội đầu dưới tầng, mà em Sữa viêm da cơ địa, rất nhạy cảm bụi bẩn và mùi nên nó chả còn lựa chọn nào khác.

Vừa xong thì 16h30, hai vợ chồng lại dắt díu nhau đi đón cháu.

Ông Xã vẫn thế, nhăm nhăm đi trước tìm xe. Nói là tìm xe, vì hai 60++ dạo này lú lắm, đỗ xong là quên chả nhớ đỗ chỗ nào. Với lại… dạo này Ông Xã nó galăng lắm, đã nhớ mở cửa xe sớm, không bắt nó đợi tận khi Ông Xã đến cửa xe nữa.

Xe vừa lăn bánh thì chuông điện thoại reng reng. Nó lẩm bẩm:

​- Chắc lại bọn quảng cáo vô duyên: “Chị ơi có khách hỏi mua căn nhà ở S202 chị có bán hay cho thuê không ạ?”

​Dù nói vậy nhưng nó vẫn nhấc máy. Nhân viên tuyển sinh Công ty Giáo dục và sale bất động sản Tân Thời Đại, nơi nó đang làm cố vấn, chắc lẽ cũng hay phải telesale như vậy, nên dù thuộc lòng, nó vẫn luôn nghe máy, nghe xong thì báo lại: Nhầm số bạn nhé!... Rồi chọn chế độ chặn số.

​Nó nhấc máy:

- Bạn ơi, bạn có nhà không?

- Có việc gì đấy bạn?

- Tớ đang sang Smart, tớ mua cho bạn mấy cái giỏ trồng Lan, cả gỗ vụn và xơ dừa. Tiện xe tớ mang lên trước, hôm nào tớ với Anh Hiệp sang trồng với bạn.

- Ôi, nhưng… thực sự nhà tớ bây gì không có ai ở nhà ý… Hay cứ để xe đi, hôm nào sang thì lấy luôn. Mà sao tự dưng mua giỏ trồng cho tớ thế? Sao biết tớ muốn trồng Lan?

- Thì hôm nọ bạn xem Lan nhà tớ rồi comment facebook: Hướng dẫn bạn trồng mà!

- Ui… quý thế… Cơ mà chiều nay tớ vừa xả hết hoa với rêu bọc, trồng tạm vào chậu cũ rồi.

- Ơ… trồng thế nó sống sao được? Để đấy, một hai hôm nữa sắp xếp thời gian tớ sang trồng lại cho. Mà ban công nhà cậu hướng gì?

- Hướng Tây bạn ạ!

- Hướng Tây thì Lan nó không chịu được nắng đâu. Sao bạn quay lên không thấy nắng nhỉ?

- Ừ! Ban công nhà tớ hướng Tây, nhưng phía trước có hai tòa nhà chắn nên cũng đỡ nắng. Với lại, ở vị trí đón nắng tớ có trồng hai cây Hạnh Phúc nên cũng đỡ bạn ạ!

- Vậy OK đó… ĐỢi tớ sang trồng Lan lại cho bạn nhé. Yên tâm.

Nó cám ơn bạn rồi dừng cuộc gọi.

Hạnh phúc đơn giản thế thôi, dù chưa chốt được lịch trồng Lan, và chả có gì chắc chắn là Lan sẽ sống, nhưng… cây Hạnh Phúc trong lòng nó thì đã nở hoa rồi. Lan quý – Tầm lòng bạn nó còn quý hơn Lan. Trân trọng lắm.

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.