
- Trang văn

Đồng Châu những ngày hè vui thích
Thứ hai - 20/04/2026 10:13

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
ĐỒNG CHÂU NHỮNG NGÀY HÈ VUI THÍCH
Vào một sớm đầu tháng sáu năm 1998. Đoàn thiếu niên chúng tôi lên xe ca tại ngõ Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình để đi Đồng Châu dự trại sáng tác thơ văn và vẽ.
Lần đầu gặp nhau trên xe, gặp các chú, các bác đều bỡ ngỡ và hơi lo lắng.
Gần 40 thiếu niên của tỉnh Thái Bình là những bạn học giỏi toàn quốc, toàn tỉnh và những người có năng khiếu sáng tác đã từng có bài được in trên các báo. Có người giỏi văn thơ như bạn Nam, bạn Trung, bạn Hiền. Chiếc xe bon bon trên đường tiến về phía biển Đồng Châu. Có một bác nói với chú lái xe "Đây là những tài sản quý, những mầm non văn học nghệ thuật của tỉnh ta". Chú lái xe cười gật gật vẻ vui vui. Chú cầm chặt tay lái đưa chúng tôi lên đường.
Tôi ngồi nhìn qua cửa kính ô tô thấy những làng xóm, nhà cửa và xen giữa là những thảm lúa trĩu hạt. Ở giữa chạy dọc các cánh đồng là những hàng cột điện đang dang tay đỡ những nguồn điện vào các thôn xóm. Những cánh đồng rộng mênh mông, những bông lúa vàng tươi như một tấm lụa dài mềm mại. Những cơn gió mát lành mang theo mùi thơm của lúa chín. Xe dẫn chúng tôi đi thẳng đến bãi biển Đồng Châu. Bất chợt tôi bắt gặp một đồng muối. Các cô bác đang hối hả làm việc giữa cái nắng chang chang và oi bức của mùa hè. Chắc các bác đổ nhiều mồ hôi lắm để làm ra được những hạt muối mặn ròn, trong khi đó chúng tôi ngồi xe bi vút trên đường. Xe chạy tiếp trên con đường rải nhựa đã bạc màu. Kìa rồi!
Rừng phi lao đang rì rào trước gió như vẫy chào chúng tôi. Tiếng sóng biển xô vào bờ cát như chúc mừng chúng tôi đã đến thăm quê hương của biển. Xe từ từ rẽ vào cổng chính của nhà nghỉ mát Sở Thương binh xã hội. Xe dừng, chúng tôi vừa bước xuống xe thì bác Tô Minh Bình dẫn theo đoàn quay phim, chụp ảnh, hỏi chuyện rất vui với chúng tôi ngay bên đài liệt sĩ. Gần trưa, chúng tôi vào hội trường làm lễ khai mạc. Chúng tôi chăm chú lắng nghe những lời căn dặn của các chú, các bác Trịnh Trung Thông, Đức Hậu, Phạm Minh Tám và đặc biệt là hai chú đại diện cho bộ đội biên phòng tỉnh Quảng Ninh. Các chú không quản đường xa đã về với chúng tôi. Bộ quân phục của các chú vẫn còn dính bụi đường. Trên cầu vai xanh lấp lánh những ánh sao. Các chú còn hát cho chúng tôi nghe bài hát về thiếu nhi. Những bài hát thật xúc động vì các chú đã hát từ đáy lòng mình.
Sau khai mạc, chúng tôi được chia làm hai lớp, một lớp thơ văn gồm 28 bạn và một lớp vẽ gồm 9 bạn. Chúng tôi bắt tay ngay vào công việc: nghe hướng dẫn và tập sáng tác. Bạn nào cũng hăng hái như sắp vào cuộc thi mặc dù trời đang oi nồng và mồ hôi nhễ nhại. Ở trại viết này, chúng tôi được các bác, các chú Nguyễn Văn, Bùi Công Bính, Kim Chuông, Lê Bính, Dương Côn… Những người đã hàng chục năm nay luôn dốc lòng và dày công ươm gieo đội ngũ những mầm non văn học tỉnh nhà. Những ngày ở đây chúng tôi còn được ăn những món ăn ngon của quê biển.
Buổi chiều, khi ánh nắng dịu xuống, chúng tôi được đi tắm biển. Bãi cát mênh mông, có hàng trăm triệu chú dã tràng đang hăng say vê cát. Những hạt cát được vê bằng hạt đỗ, như có bàn tay kỳ diệu rải đều trên bãi cát không ai đếm xuể. Những đợt sóng òa lên bất chợt cướp đi công trình của các chú. Nhưng không, các chú sẽ mãi mãi kiên nhẫn làm lại công việc của mình.
Tôi khoác chiếc phao bơi trên vai, từ từ tiến ra phía biển. Chà! Đại dương mênh mông quá! Những đợt sóng biển bất tận cứ đuổi nhau nô nghịch không biết chán. Chúng tôi tập bơi, vùng vẫy trên biển như ở chính ao nhà mình vậy. Tắm chán, chúng tôi lại lên bờ, lấy cát chơi xây núi, những ngọn núi của chúng tôi cứ cao dần, cao dần theo những bàn tay khéo léo của các bạn.
Sau những ngày làm việc và vui chơi, hàng chục bức tranh đã được treo lên với sắc màu sặc sỡ. Chúng tôi cùng đứng ngắm và thưởng thức bài thơ, trang văn đã được sáng tác với cảm xúc đầy hồn nhiên, tươi trẻ. Những ngày ở Đồng Châu với chúng tôi thật bổ ích. Những kỷ niệm đó sẽ mãi không bao giờ phai nhạt trong tâm trí tuổi thơ của chúng tôi.
LÊ THỊ CHÂU HUYỀN
Lớp 6B, Trường THCS Lê Hồng Phong, Thị xã Thái Bình



